Khi đời chưa khép lại (thơ)

14/11/201506:43(Xem: 20006)
Khi đời chưa khép lại (thơ)
 
blank

                                                                                Inline image
Sống Chân Thật Với Chính Mình
 
Phần đông chúng ta đi qua cuộc sống bám víu rất chặt vào những gì người khác 
nghĩ về chúng ta. Ta cố gắng tỏ ra tốt đẹp và làm cho người khác nghĩ về ta một cách
 tích cực. Ta bỏ nhiều thì giờ cố gắng để là cái mà ta nghĩ người khác muốn mình phải là
 như thế, nhưng điều này khiến chúng ta trở nên hoang mang, vì mỗi người lại đòi hỏi ta 
phải là một thứ gì đó khác. Bên cạnh đó, động lực gì thực sự khiến ta cố gắng để là cái 
mà ta nghĩ là người khác muốn ta phải là như thế?
 
Chúng ta có hành động với lòng chân thật, hay chúng ta đang cố gắng làm thế để 
lấy lòng mọi người? Ta có đang đóng kịch, diễn trò để người khác nói tốt về mình?
 
Động lực của ta là chìa khóa quyết định việc ta làm có ý nghĩa và ích lợi.
 
Chúng ta có thể đóng kịch, tạo nên những hình ảnh cá nhân khiến người khác tin rằng
 ta là như thế. Tuy nhiên, điều đó không có một ý nghĩa thực sự nào trong cuộc sống
 của chúng ta, vì ta mới là người phải sống với chính bản thân mình. Ta biết khi nào mình 
sống giả tạo và ngay cả khi người khác có thể khen cái nhân cách mà ta cố tạo ra, điều 
đó vẫn không làm ta cảm thấy thoải mái về bản thân. Tự bên trong, ta biết rằng mình 
giả dối. Chúng ta sẽ hạnh phúc hơn khi sống chân thật và sẽ cảm thấy thoải mái hơn
 với con người thực sự của mình.
 
Sống giả tạo không ích lợi gì vì nghiệp quả của hành động tùy thuộc vào chủ đích của ta. 
Động lực của ta chính là chìa khóa quyết định rằng những gì chúng ta làm có ý nghĩa và ích lợi 
hay không. Ngay như ta có tỏ ra tử tế và chu đáo nhưng động lực của ta chỉ là để người khác ưa
thích mình thì hành động đó cũng không thực sự tử tế. Tại sao vậy? Đó là vì chúng ta hành động
để được tiếng tốt cho bản thân, không phải vì lợi ích của người khác. Ngược lại, ta có thể hành động
với một động lực tử tế thực sự nhưng người khác có thể diễn giải sai hành động của ta, nên sinh ra
bực bội, sân hận với ta. Trong trường hợp đó, ta không cần phải nghi hoặc bản thân vì chủ đích 
của ta là hướng thiện, tuy nhiên, ta cần phải sửa đổi để hành động khéo léo hơn. Hơn nữa, ta 
muốn huân tập để được hạnh phúc từ các việc làm của ta chứ không phải từ việc nhận được
những lời khen của người khác sau đó. Thí dụ trong quá trình tu tập, ta muốn huấn luyện tâm
hoan hỷ trong việc bố thí. Khi ta hoan hỷ trong việc bố thí thì không kể là ta đang ở đâu, 
đang bố thí cho ai, ta vẫn cảm thấy hạnh phúc.
 
Không quan trọng là người khác có nói cảm ơn hay không, vì hạnh phúc của ta không 
đến từ việc được ngưỡng mộ, được hàm ân mà đến từ hành động bố thí.
__(())__
 
blank
Ý Nghĩa Hộ Trì
 
Khi ta hộ trì cho chính ta là ta đang hộ trì cho người khác.
Khi ta hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì cho chính ta.
- Này các thầy, thế nào là trong khi hộ trì cho mình ta hộ trì cho người khác? 
Và thế nào là trong khi hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì co mình ?
Bằng cách nhẫn nhịn, bất hại và tình thương.
Khả năng giúp đỡ người khác của ta hoàn toàn phụ thuộc vào 
sự vững vàng
 và quân bình của chính mình.
(Kinh Tương Ưng Bộ 47.19)
Namo Buddhaya
 
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/04/2023(Xem: 13808)
Nhân dân ta yêu thơ, thích làm thơ cũng là chuyện đáng mừng, bởi ít ra đó cũng là niềm vui nơi trần thế. Đạo Phật nói đời là bể khổ, nhưng hơn bảy mươi năm chìm nổi trong bể khổ ấy, tôi thấy không thiếu niềm vui. Tôi tin, hễ ai tìm được niềm vui cho mình, cho người quanh mình là hạnh phúc. Phật hoàng Trần Nhân Tông cũng từng nhắc nhở: “Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch/ Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền” (Trong nhà có báu thôi tìm kiếm/ Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền). Phật tạ i tâm. Tâm tức Phật. Phật tức Tâm. Nếu ai thấy được tâm tịnh thì lập tức thành Phật, nhưng chuyện đó xa xôi quá; theo tôi, trước mắt cứ như lời bài hát của Trịnh Công Sơn: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” trong bể khổ ở cõi Ta bà này là sướng lắm rồi.
27/04/2023(Xem: 14509)
Cuộc đời vốn dĩ vô thường Xuân sang năm ấy bây giờ tàn phai Giật mình tỉnh giấc bàn hoàn Kiếp người nhanh quá chỉ mành treo chuông
26/04/2023(Xem: 11159)
Học lời dạy Phật là bước đầu căn bản Tìm thấy trong Kinh, Luật, Luận đấy mà Tuỳ căn cơ tìm phương tiện hợp ra Với MP3, video pháp thoại chủ đề thực tiễn !
26/04/2023(Xem: 7158)
Mạt Pháp nào hay sanh nhầm thời Oán kết nhau chi đáng nực cười Cá chậu,chim lồng ai giải thoát ? Chiến tranh, dịch bịnh thảm đầy vơi!
25/04/2023(Xem: 12924)
“Con đường trúc biếc“ là tuyển tập 40 bài thơ của nhà thơ Thanh Trúc, trải dài hơn 50 năm của một dòng sống, kể từ lúc tác giả còn ngồi ở ghế nhà trường cho đến bây giờ. Với tác giả, dù mái tóc đã trải qua hai giai đoạn đen và bạc, và dù hai mái đầu tuần tự nhường chỗ cho nhau nhưng vẫn còn đó một tâm hồn không hề đổi thay trong dâu bể và tâm hồn ấy vẫn trong trắng tinh khôi màu nguyên thể, màu của trúc biếc, màu của chân tâm thường trú, bất sanh bất diệt.
25/04/2023(Xem: 16049)
Thầy hát cùng chúng tôi bằng cả trái tim. Thầy rất thích nghe các con của Thầy hát bài này. Bài thơ ấy cũng hàm chứa một sự thực tập rất sâu sắc mà Thầy muốn nhắn nhủ. Đêm nay, giữa khung cảnh ấm tình này, Thầy đã hát và phát âm rõ ràng nhiều từ. Các con của Thầy vui quá, xúc động quá, nhiều sư em đã vừa hát vừa đưa tay lên quẹt những giọt nước mắt không ngăn được. Mà thực sự không ai cần phải cố gắng ngăn cản những giọt nước mắt hạnh phúc ấy. Các anh chị em đã nói lên niềm vui khi nghe được những từ Thầy phát âm tròn chữ trong bài hát. “Bạch Thầy, Thầy hát rõ chữ lắm!”,
23/04/2023(Xem: 10121)
Vọng niệm từ đâu bỗng nảy ra Gặp em trong chốn bụi phồn hoa Nói cười ân ái như mê loạn Một kiếp thu vào trong cánh hoa
20/04/2023(Xem: 10206)
Cỏ hoa có nhớ ta chăng? Thời gian trai trẻ ta từng đến đây. Hôm nay dù khác râu mày! Non sông gấm vóc nơi nầy như xưa. Đây khe Yến, nọ rừng Mơ, Hỏi thăm người cũ tiếng tơ bàng hoàng !
20/04/2023(Xem: 12301)
“Đốt nén tâm hương dưới Phật đài Phổ hiền hạnh cả nguyện nào sai Hiện thân cát bụi vào muôn nẻo Chữa bệnh trầm kha khắp mọi loài”.
20/04/2023(Xem: 9170)
"Một lòng kính lạy Phật đà, Ngàn đời con nguyện ở nhà Như Lai, Con nguyền mặc áo Như Lai, Con ngồi pháp tọa Như Lai muôn đời".