Khi Trời Chớm Thu

11/10/201520:59(Xem: 12206)
Khi Trời Chớm Thu
 
blank
 
Namo Sakya Muni Buddha
Khi ở một mình, ngài có ăn thịt không?
Có người khách hỏi lão hòa thượng:
Pháp sư, con muốn hỏi ngài một vấn đề hơi bất kính một chút có được không ạ?
Lão hòa thượng: Xin ông cứ nói!
Người khách: Lúc ở nơi dân chúng đông đúc thì ngài ăn chay, 
vậy khi ở một mình trong phòng ngài có ăn thịt không?
Lão hòa thượng hỏi người khách: Ông tự lái xe tới đây phải không?
Người khách trả lời: Vâng, đúng ạ!
Lão hòa thượng: Khi lái xe cần thắt dây an toàn, xin hỏi ông là ông thắt vì sự an toàn của bản thân 
hay vì cảnh sát? Nếu như vì bản thân mình thì có hay không có cảnh sát ông sẽ vẫn đều thắt thôi.
Người khách: A, Con hiểu rồi!
- Thế mà rất nhiều người nói rằng không tự có kỷ luật, không có người đốc thúc thì không thể 
kiên trì thành công thói quen của mình. Bây giờ bạn đã hiểu rõ nên làm thế nào chưa?
 
__(())__
 
blank
 
" Tôi không chỉ là một nhà sư;
tôi còn là một con người.
 
Tôi không cố gắng để trở thành một người nào đó. 
 
Tôi chỉ đang cố gắng hết sức mình 
để hiểu được những gì đang diễn ra 
trong cuộc đời mình, trong trái tim mình, 
trong tâm mình mà thôi.
 
Không tiếng tăm, không danh vọng . 
- Khi tôi ra đi khỏi cõi đời, 
không gì còn ở lại"
Ts U. Jotika - Namo Buddhaya 
 
'Thoáng Trầm Tư..Ngồi ngắm trần gian thấy cũng vui!Một chân bước tới.. một chân lui,Lắm khi hạnh phúc mà rơi lệ,Giữa tiếng cười in bóng ngậm ngùi.Nhiều lúc cõi ni thấy cũng buồnMà sao không muốn bỏ đi luôn?Mải mê.. đời kiến bò quanh quẩnĐể nắng mưa phong kín cội nguồn..Có dạo đời nghiêng.. ngỡ chết rồiAi dè chưa dứt nợ lôi thôi!Đường trần lại cuốn theo dòng chảyCơm áo, vui đùa.. nhưng lẻ loi..Vài kiếp sau còn trở lại đâyRong rêu đời sống.. có chi hay!Khóc, cười, được, mất vờn như mộng Trả tiếp niềm vui giá đọa đày .Ngồi đếm trăm năm thấy cũng dàiThế rồi.. không quá một tầm tay! Nghìn thu gói trọn trong vài phútThoảng đến rồi đi như gió bay …Như Nhiên(T Tánh Tuệ)'
Khi Trời Chớm Thu
 
Dặn em thôi những vội vàng
Ngước nhìn mấy cụm mây ngàn phố thu
Bôn ba chi cõi sương mù
Trăm năm ngó lại cũng như.. khóc chào!
 
Dặn em ngày tháng hư hao
Hãy thôi mở mắt chiêm bao, dật dờ
- Dù đời đó một cơn mơ
Cũng xin dệt nốt bài thơ thiện lành.
 
Dặn em học để mà hành
Phải đâu mỗi chút hơn tranh với người,
Ai chen đua, ấy chuyện đời!
Nguyện làm sen trắng bên trời tỏa hương.. 
 
Dặn em sống Hiểu và Thương
Vì Tâm, cảnh ấy vô thường cả hai 
Nhân gian tô vẽ hình hài
Em ngồi, soi lại một đài gương tâm.
 
Dặn em quên những thăng, trầm
Đừng ôm dĩ vãng - âm thầm viễn mơ.. 
- Về đây, thôi sống hững hờ
Xưa, sau là mộng. Bây giờ trạm nhiên.
 
Dặn em, lắng giọt ưu phiền
Nhìn thu trải nắng trên miền cỏ hoa.
Chi rồi cũng sẽ phôi pha
Trăm năm đó, chẳng qua là một hơi!
 
- Dặn em quên lối ngược, xuôi
Ngồi yên, thở nhẹ, Biết trời chớm Thu..
Như Nhiên 
(Thích Tánh Tuệ) 
 
'..Vô thường một sớm làm cây chổiQuét lá mùa thu, quét mạng người.Nếu hay vạn sự là mây nổiThì giờ nắm níu hoặc buông lơi? Nhiều lắm trăm năm một kiếp ngườiĐến rồi ai cũng phải Đi thôi.Hãy sống sao cho đầy ý nghĩaĐể buổi xuôi tay miệng mĩm cười..  (*___*)Tự Tri(Như Nhiên- T T Tuệ)'

x_3b9851b7 photo x_3b9851b7.gif
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/03/2019(Xem: 10212)
Kính dâng Thầy bài thơ sau ngày Thọ Bát Quan Trai tại Tu Viện Quảng Đức Chủ Nhật 10/3/2019 khi được Thầy ban tặng 3 chữ vàng “Ly Sanh Hỷ”. Thầy ban tặng ...ba chữ vàng làm phương thuốc Tiếp nhận mừng vui ....nay hết đoạn trường Mọi việc buông rơi , chẳng mắc chẳng vương Lòng rỗng không vì biết LY SANH HỶ
09/03/2019(Xem: 16693)
Tại trời sinh như vậy! Ông phú hộ kia có 2 người con rể. Con rể cả tên Nho Thông là người thạo chữ nho. Con rể thứ hai tên Chất Phác là một anh nông dân cần cù. Một hôm muốn thử tài 2 con rể, phú hộ bèn bảo 2 người con rể đi thăm ruộng với ông. Đi một đỗi gặp bầy vịt đương lội dưới ao, ông chỉ bầy vịt rồi hỏi 2 người con rể :
07/03/2019(Xem: 16600)
Ngày xưa có một ông vua Thích chơi bài với tế sư trong triều Mỗi khi súc sắc được gieo Vua thường lên giọng nói theo câu này Coi như bùa phép cầu may: “Nếu thời cơ tới trong tay của mình Đàn bà sẽ chẳng trung trinh Lao vào tội lỗi, ngoại tình, xấu xa!”
07/03/2019(Xem: 15819)
Kính Mừng Sinh nhật Sư Phụ Viên Minh Kính dâng Sư Phụ Ngày cuối cùng trên đất vàng Miến Điện Nhớ làm sao ...Sư Phụ ngụ phương xa Hai giờ bay là gặp.... phải chi mà ! Tiên liệu được ...có thể mừng sinh nhật
07/03/2019(Xem: 16630)
ngày xưa chào mẹ, ta đi mẹ ta thì khóc , ta đi thì cười mười năm rồi lại thêm mười ta về thì khóc, mẹ cười lạ không ông ai thế ? Tôi chào ông mẹ ta trí nhớ về mênh mông rồi ông có gặp thằng con tôi hao hao... tôi nhớ... nó ...người ...như ông. mẹ ta trả nhớ về không trả trăm năm lại bụi hồng... rồi.. đi... ĐỖ TRUNG QUÂN
05/03/2019(Xem: 10127)
Có những lúc Bạn phân vân suy nghĩ Ai là người tốt nhất của đời Ta? Rồi tìm hoài, đối chiếu khắp gần xa Và đáp án, đó là : Người Tri Kỷ.
03/03/2019(Xem: 10388)
Nếu em biết cách nào dùng ái ngữ ! Người người thương ....tai nạn đến ...nhẹ bay Cẩn thận phát ngôn , nhìn trước đoán ngay Đừng chạm đến ...ẩn thân vị Bồ Tát
03/03/2019(Xem: 10267)
NGÕ THOÁT Ngõ thoát đường xưa ngập nắng vàng Gió cuốn người về ánh đạo quang Trang kinh khép lại lòng rộng mở Trải nghiệm từng giây cõi Niết Bàn Chánh Pháp muôn đời soi rạng ý Khai thông tâm thức vượt thời gian Bỏ thói kiêu căng cùng ảo tưởng Thấu triệt cội nguồn tánh hiển quang. Dallas Texas, 2-3-2019 Tánh Thiện
03/03/2019(Xem: 11820)
Lặng nghe chuông vọng đêm khuya, Tịnh yên tịch chiếu xa lìa vọng tâm. Xuân vui năm mới an lành, Chúc cho Thượng Tọa xuân tràng niềm vui.
03/03/2019(Xem: 16255)
Cuộc đời là một cái chợ khổng lồ đầy xô bồ, hỗn độn mà toàn thể nhân loại đang sinh sống, hoạt động từ ngàn xưa cho đến bây giờ và mãi tận mai sau. Trong đó, con người phải chịu đựng đủ thứ cay đắng, mặn nồng, ngọt bùi, chua chát, đủ thứ khổ nạn, tang thương, đớn đau, hạnh phúc cứ mãi chập chùng, trùng trùng vô lượng, không thể nào diễn tả hết được. Nikos Kazantzakis, đại văn hào Hy Lạp phát biểu :“Con người sinh ra từ một hố thẳm đen tối, đó là tử cung. Con người đang đi đến một hố thẳm đen tối khác, đó là nấm mồ. Khoảng ánh sáng giữa hai hố thẳm đen tối đó, người ta gọi là cuộc sống.”