Luyện Tâm Bát Đoạn

06/10/201509:26(Xem: 26279)
Luyện Tâm Bát Đoạn

Luyện Tâm Bát Đoạn


(Blo-sbyong tshig-brgyad-ma)
Langri-tangpa (dGe-bshes Glang-ri thang-pa)
 Alexander Berzin dịch
Tháng Sáu 2001, duyệt lại tháng Hai 2004
Lozang Ngodrub dịch; Chân Thông Tri hiệu đính

www.berzinarchives.com

 

(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh  
Bằng cách xem họ quý báu
Hơn ngọc như ý
Để thành tựu mục tiêu tối thượng.

(2) Mỗi khi giao tiếp với chúng sanh,
Con nguyện xem mình thấp kém hơn tất cả  
Và trong tận đáy lòng, 
Yêu thương họ hơn cả bản thân.  
                                            

(3) Nguyện quán sát tâm mình, trong tất cả mọi hành vi,  
Và khi niệm tưởng hay phiền não phát sinh trong tâm thức, 
Tạo nguy cơ cho bản thân và tha nhân, 
Con nguyện đương đầu và ngăn chận chúng bằng pháp đối trị mạnh mẽ. 
                                                                 

(4) Mỗi khi gặp người ác tâm,  
Bị ác hạnh và những vấn đề nghiêm trọng áp đảo,
Con nguyện thương yêu những người hiếm có này
Như tìm ra kho tàng châu báu.

(5) Khi người khác, vì lòng ganh tỵ, bạc đãi con
Bằng những lời trách mắng, sỉ nhục và thậm tệ hơn nữa,
Con nguyện nhận lấy thua thiệt
Và dành thắng lợi cho người khác.

(6) Thậm chí, khi người mà con đã từng giúp đỡ  
Và đặt nhiều kỳ vọng  
Hãm hại con bằng cách hoàn toàn bất công,
Con nguyện xem họ như một vị thầy thiêng liêng.

(7) Tựu trung, con nguyện hiến dâng trực tiếp và gián tiếp  
Hạnh phúc và lợi lạc cho tất cả những bà mẹ,
Và nguyện âm thầm nhận lấy
Mọi rắc rối và tai họa của họ.


(8) Với tâm thức trong sạch, không ô nhiễm
Vì bát phong, đối với tất cả những điều này,  
Và thấu hiểu vạn pháp như huyễn,
Nguyện cho con thoát khỏi sự ràng buộc, không bám chấp.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2014(Xem: 22479)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 20022)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19711)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 25226)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 25143)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 19308)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 16147)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15833)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 21356)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 23183)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)