Luyện Tâm Bát Đoạn

06/10/201509:26(Xem: 24383)
Luyện Tâm Bát Đoạn

Luyện Tâm Bát Đoạn


(Blo-sbyong tshig-brgyad-ma)
Langri-tangpa (dGe-bshes Glang-ri thang-pa)
 Alexander Berzin dịch
Tháng Sáu 2001, duyệt lại tháng Hai 2004
Lozang Ngodrub dịch; Chân Thông Tri hiệu đính

www.berzinarchives.com

 

(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh  
Bằng cách xem họ quý báu
Hơn ngọc như ý
Để thành tựu mục tiêu tối thượng.

(2) Mỗi khi giao tiếp với chúng sanh,
Con nguyện xem mình thấp kém hơn tất cả  
Và trong tận đáy lòng, 
Yêu thương họ hơn cả bản thân.  
                                            

(3) Nguyện quán sát tâm mình, trong tất cả mọi hành vi,  
Và khi niệm tưởng hay phiền não phát sinh trong tâm thức, 
Tạo nguy cơ cho bản thân và tha nhân, 
Con nguyện đương đầu và ngăn chận chúng bằng pháp đối trị mạnh mẽ. 
                                                                 

(4) Mỗi khi gặp người ác tâm,  
Bị ác hạnh và những vấn đề nghiêm trọng áp đảo,
Con nguyện thương yêu những người hiếm có này
Như tìm ra kho tàng châu báu.

(5) Khi người khác, vì lòng ganh tỵ, bạc đãi con
Bằng những lời trách mắng, sỉ nhục và thậm tệ hơn nữa,
Con nguyện nhận lấy thua thiệt
Và dành thắng lợi cho người khác.

(6) Thậm chí, khi người mà con đã từng giúp đỡ  
Và đặt nhiều kỳ vọng  
Hãm hại con bằng cách hoàn toàn bất công,
Con nguyện xem họ như một vị thầy thiêng liêng.

(7) Tựu trung, con nguyện hiến dâng trực tiếp và gián tiếp  
Hạnh phúc và lợi lạc cho tất cả những bà mẹ,
Và nguyện âm thầm nhận lấy
Mọi rắc rối và tai họa của họ.


(8) Với tâm thức trong sạch, không ô nhiễm
Vì bát phong, đối với tất cả những điều này,  
Và thấu hiểu vạn pháp như huyễn,
Nguyện cho con thoát khỏi sự ràng buộc, không bám chấp.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2014(Xem: 17952)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17407)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 41089)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 16853)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 21614)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 18651)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn
20/03/2014(Xem: 38651)
Khi được tuệ giác vô thượng Bản thân rực sáng muôn phương thế giới Ba mươi hai tướng sáng ngời Tám mươi vẽ đẹp, mọi người giống con.
20/03/2014(Xem: 23268)
Mùa Xuân, Thơ ngát trầm hương Dâng lời tôn kính cúng dường Như Lai Hương Từ Bi, Ánh Dương ngời Cho Đời nhân ái, cho Người sống vui Xuân Hoan Hỷ đến muôn loài
19/03/2014(Xem: 27786)
Mẹ Hiền Nam Hải Quan Âm Xót thương sanh chúng giáng lâm tại trần Ngai vàng Mẹ cũng chẳng cần Đi tu theo Phật cứu lần chúng sanh Hôm nay mừng Mẹ đản sanh Con hiền quỳ xuống lòng thành kính dâng
18/03/2014(Xem: 24575)
Trong văn học Trung Hoa, từ thời đại xa xưa, Chu Hy cho rằng “nhân chi sơ tính bản tĩnh”. Từ “bản tĩnh”, do cảm xúc của dục tính mà “tĩnh” chuyển sang “động”. Và một khi tâm đã động thì trí sẽ vận dụng đến suy tư, khi đã suy tư thì phải thốt lên bằng tiếng nói.