Bụi hồng dưới núi (thơ)

23/09/201515:25(Xem: 14477)
Bụi hồng dưới núi (thơ)

Duc Phat (3)
Thơ

 

Bụi hồng dưới núi

Từ cao sơn dõi mắt nhìn
Xuống non ra biển, một miền thùy dương
Hồng trần mãi nhịp bi thương
Lao xao tất bật rộn đường mưu sinh
Lăng xăng đấu đá tranh giành
Thất tình lục dục, trần căn dập dìu...
Vui nhất thời chẳng bao nhiêu
Khổ triền miên khổ vẫn nhiều khóc than 
Trời xanh, nắng đẹp, cát vàng
Phố xinh, nhà lớn, cao sang sắc hình
Thơm lừng có át hôi tanh
Diễm lệ hào nhoáng san bằng khổ đau?

Ngài nhìn trần thế từ cao
Còn con rình nấp đằng sau lén nhìn
Ôi... quê hương đẹp của mình
Khổ vui gì cũng giữ tình mến yêu
Thoát rời kinh pháp cao siêu
Con về sống thật sớm chiều với Tâm

Hạ sơn hòa nhịp thăng trầm
Ngày mai tiếp đón nợ nần nhân duyên
Nhìn từ cao xuống mông mênh
Bụi hồng dưới núi vẫn triền phược bay...

 

Tâm Không Vĩnh Hữu


Duc Phat (2)Duc Phat (1)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/04/2018(Xem: 17753)
Tứ cú lục bát về "Cửa Thiền" KHẨU Kim ngôn ái ngữ gửi người Chân tình khẩu ngọc buông lời trúng tim Sáng trong pháp cú soi đêm Nhân tâm trực chỉ cửa thiền mời ra.
28/04/2018(Xem: 28746)
Có thể nói: Cuộc đời của Bùi Giáng không thuộc về khái niệm trong ý nghĩa của sự sống chưa thoát khỏi những ranh giới định kiến phân biệt trần gian. Ở ông, hình như cái ranh giới mà tạm gọi là khùng điên và thiên tài không thể nào hiểu hết được. Nếu mượn những khái niệm thường tình: hèn- sang, nghèo- giàu, điên- tỉnh, ghét- yêu, buồn- vui…để Bùi Giáng, hện tượng của ý nghĩa sự sống vô tận, Thích Tâm Tôn, nói cái bất tận của cuộc đời Bùi Giáng thì chỉ là ý nghĩ ngây thơ cạn cợt. Thơ ông không phải để bàn, nhưng lạ thay, lâu nay người ta vẫn thích bàn và bàn chưa thể hết những gì thuộc về thơ của ông. Có lần ông bộc bạch, ông làm thơ đơn giản chỉ vì: “Thơ tôi làm ra là để tặng chuồn chuồn, châu chấu, xin các ngài học giả hãy xa lánh thơ tôi”. Xin mượn tạm chút ngôn ngữ của những khái niệm thường tình mà nói đôi dòng về ông trong ý nghĩa sự sống mà ông đã đi qua và đã lưu dấu lại trong cuộc đời này.
26/04/2018(Xem: 24695)
Chùm thơ mang hương vị đời & đạo của Tuệ Thiền Lê Bá Bôn, Chen lấn mười năm quên ngắm trăng Về quê gặp lại giữa đêm rằm Trăng ngoài ấy, trăng trong ta hội ngộ Lợi danh nào đổi được ánh trăng tâm?
26/04/2018(Xem: 13379)
Tùng xanh thẳng đứng một thân cây, Tán lá xoè ra mát đất này. Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy, Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay. Chùa im mõ sớm khua tan mộng, Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày. Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng, Vườn thiền tĩnh mịch ý thiền say...!
26/04/2018(Xem: 14134)
Đã có rồi mà vẫn còn tham Tham là thói tật của thế Phàm Lòng tham khiến người càng hắc ám Tham Ái, tham Dục đầy ôm cam.
26/04/2018(Xem: 11949)
Đường trần muôn vạn nẻo Cuộc sống nhiều nổi trôi Ta không hồi đầu lại Quanh quẩn mãi luân hồi .
26/04/2018(Xem: 12782)
Rời tháp ngà, bài học đầu Vô Ngã Cuồng phong ơi, giúp hiểu rõ cuộc đời Vững tay chèo , mọi sân hận buông rơi Sống giữa phù sinh , mặc thời gian trôi chảy
26/04/2018(Xem: 12474)
Ta về...ôn lại cảnh đời luôn gặp Duyên nghiệp , tình người , nhân quả là chi .. Ngày tháng phù sinh , góp nhặt được gì ? Cố Sống làm sao.... "Phải là người Tử Tế "
25/04/2018(Xem: 12776)
An Lạc Cảm Tùng xanh thẳng đứng một thân cây, Tán lá xoè ra mát đất này. Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy, Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay. Chùa im mõ sớm khua tan mộng, Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày. Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng, Vườn thiền tĩnh mịch, ý thiền say...!
24/04/2018(Xem: 17916)
Khi con chim thôi hót. Khi con bướm, con ong không còn nữa. Khi núi rừng trơ trụi. Khi ao hồ khô cạn. Khi cá chết nổi lều bều. Khi không khí đen ngòm lá phổi. Thì bạn có ngồi trong cung vàng điện ngọc. Bên cạnh một đống đô-la. Thì cũng chỉ ngồi trong địa ngục.