Tâm Thiên Nhiên (thơ)

05/06/201511:34(Xem: 13431)
Tâm Thiên Nhiên (thơ)
blank

Hạnh phúc thay Đức Phật giáng sinh - Hạnh phúc thay Giáo Pháp cao minh
Hạnh phúc thay Tăng Già hòa hợp - Hạnh phúc thay Tứ Chúng đồng tu.
 
Tôi ơi, Tôi ở đâu?..
Thiền sư Vô Căn trong một lần nhập định 3 ngày, thần thức của ông xuất khỏi thân thể. Các đệ tử của ông
tưởng lầm ông đã tịch diệt nên mang nhục thân ông đi hỏa táng. Sau 3 ngày thần thức của ông trở về nhưng 
không tìm được nhục thân. Tìm không được nhục thân nên thần thức thiền sư Vô Căn quanh quẩn nơi căn phòng 
ông ở, liên tiếp than thở tìm kiếm nhục thân của ông nhiều ngày đêm thống thiết: Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Tôi ơi, Tôi ở đâu?…
Điều này làm cho các đệ tử của ông rất ư kinh sợ. Một người bạn của thiền sư Vô Căn tên thiền sư Diệu Không nghe tin liền đến ngay thiền viện bảo các đệ tử của thiền sư Vô Căn là đêm đó thiền sư sẽ nghĩ lại trong phòng của thiền sư Vô Căn rồi bảo các đệ tử hãy mang cho ông một thau nước, một bồn lửa, một bồn bùn đất.Đêm đến, thiền sư thiền sư Vô Căn lại nghe tiếng than thống thiết của thần thức thiền sư Vô Căn:
Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Tôi ơi, Tôi ở đâu?…
Thiền sư Diệu Không bảo thần thức của thiền sư Vô Căn: Ông ở trong bùn.
Thần thức thiền sư Vô Căn liền lao xuống bùn tìm kiếm. Một lát sau thần thức thiền sư Vô Căn 
trở lại gặp thiền sư Diệu Không nói: Tôi tìm mãi mà không có Tôi trong bùn.  Thiền sư Diệu Không chỉ tay vào thau nước nói: Ông ở trong nước. Thần thức thiền sư Vô Căn lẩn vào trong nước tìm kiếm. Lát sau thần thức của ông
 trở lại gặp thiền sư Diệu Không nói: Tôi tìm mãi vẫn không có Tôi trong nước. Thiền sư Diệu Không chỉ tay vào bồn lửa nói: Ông ở trong lửa. Thần thức thiền sư Vô Căn lao vào trong lửa tìm kiếm. Lát sau thần thức của ông trở lại gặp thiền sư Diệu Không nói: Tôi tìm mãi vẫn không có Tôi trong lửa. Lúc này thiền sư Diệu Không chỉ tay vào hư không nói: Ông ở trong hư không. Thần thức của thiền sư Vô Căn bay vào trong hư không tìm kiếm. Lát sau thần thức của ông trở lại gặp thiền sư Diệu Không nói: Tôi tìm Tôi khắp nơi trong hư không mà vẫn không tìm được Tôi.
Khi ấy thiền sư Diệu Không lại nói: Ông là người có đầy đủ thần thông, thần lực, an nhiên tự tại đi và đến khắp mọi nơi mọi chổ từ bùn đến nước, từ nước đến lửa, từ lửa đến hư không như thế thì lý do gì mà ông cứ phải dính mắc với cái thân thể hôi dơ đó chứ. Nghe xong, thần thức của thiền sư Vô Căn liền tỉnh thức và kể từ đó không còn ai nghe tiếng thở than tìm kiếm nhục thân thống thiết của thần thức thiền sư Vô Căn.”
(Trích theo một truyện thiền của Nhật)
SUY NIỆM:
Tứ đại, Ngũ uẩn có '' ta '' không? 
- Không
Thế tại sao bạn lại tự làm mình đau khổ ?
Mọi khổ đau căn nguyên từ chấp ngã. BUÔNG CHẤP NGÃ thì Khổ tận, Cam lai.
Như là giờ phút thần thức thiền sư Vô Căn được thiền sư Diệu Không giúp cho tỉnh thức.
 
alt
.
 
Tâm Thiên Nhiên
Tâm như sông và sông như tâm
Lúc sóng xôn xao lúc lặng thầm
Vui, buồn, sướng, khổ.. rồi xuôi chảy
Một người nhìn sông trôi quanh năm..
Mây như tâm và tâm như mây
Chợt đến, chợt đi giữa tháng ngày
Loài mây du thủ hay thường tại..
Xanh ngắt trời xanh không đổi thay.
Hoa như tâm và tâm như hoa 
Hương sắc bao phen để nhạt nhòa,
Một đóa sen lòng tươi thắm mãi
Ướm hỏi nhân hoàn ai biết qua ?..
Tâm như gió và gió như tâm
Trầm bỗng, vi vu khúc nguyệt cầm
Nỗi niềm thả gió ngàn phiêu bạt
U uẩn vì... tâm bao thế âm..
Mưa như tâm và tâm như mưa
Rơi trên trần mộng đã bao mùa
Mưa chẳng ươm sầu, sao mắt lệ
Đâu lá sen còn giọt nước xưa?
Tâm như đất và đất như tâm
Gửi rác, tung hoa vẫn lặng câm,
Nằm nghe đất thở từng tâm niệm
Nghịch, thuận hề!..'' vô quái ngại tâm ''.
Thiên nhiên tâm, này tâm thiên nhiên
Lẽ Đạo hàm dung khắp mọi miền.. 
- Chiều lên núi thả thơ theo gió
Trải chút tâm tình với vạn niên.
Như Nhiên 
(T Tánh Tuệ)
 
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank

                         Một ngày tu Bát Quan Trai của Thiền sinh Sợi Nắng nhân mùa Phật đản 2559-2015
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank

blank
                                  blank
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11707)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15316)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16734)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14146)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13779)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12852)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10906)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10756)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14601)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17502)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng