12 Điều Nhân Quả (thơ)

04/06/201518:19(Xem: 18181)
12 Điều Nhân Quả (thơ)


duong hoa



12 ĐIỀU NHÂN QUẢ

Thích cho đi ngày càng nhiều phước báu
Thích cảm ơn điều thuận lợi nhiều hơn  
Thích giúp người ta thường gặp quý nhơn
Thích oán trách ngày thêm nhiều phiền não

Thích mãn nguyện niềm vui hay lai đáo
Trốn tránh thời thất bại rất chua cay
Thích sẻ chia bè bạn đến hằng ngày  
Thường giận dữ ngày càng nhiều bệnh tật

Thích chiếm dụng sau nầy thành hành khất
Bố thí thường ngày càng được giàu sang
Thích hưởng thụ nợ khổ lắm đeo mang  
Thích học hỏi ngày càng tăng trí tuệ


An Lạc thất, Nam Úc những ngày tịnh dưỡng, mạnh đông 2015  
Thích Viên Thành

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/09/2012(Xem: 17797)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 15115)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 14525)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 14018)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 12080)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 11969)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 15651)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 18920)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 16516)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn
28/07/2012(Xem: 15378)
Con thường sống ngẩn cao đầu mẹ ạ Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi