Người con Phật (thơ)

01/06/201506:18(Xem: 11765)
Người con Phật (thơ)


de tu Phat

Người con Phật

Tường Vân

 

Làm con đức Phật được nhiều điều quý

Vì học theo Ngài nên rất bình an

Thân tâm không vướng bận chuyện thế gian

Thật diễm phúc trong đạo mầu tỏa sáng

 

Có người bảo tôi hồn thơ lai láng

Xin được thưa rằng không phải thế đâu

Tôi chỉ là một kẻ hiểu chưa sâu

Nên thấy biết gì gặp đâu nói đó

 

Tôi chỉ có một tấm lòng nho nhỏ

Xin tặng đời những lời lẽ đơn sơ

Vì thế tôi cất bút viết nên thơ

Kính tặng đến người hữu duyên thích đọc

 

Tất cả những ai là người đang học

Sống giữa trường đời còn gặp chông gai

Hãy quây về nương tựa Pháp Như Lai

Để vơi bớt bao khổ đau phiền lụy

 

Làm người nhớ đừng bao giờ ích kỷ

Kiếp làm người đâu có được bao lâu

Đừng nhỏ nhen rút ván lúc qua cầu

Để người bước theo ta chung một nhịp

 

Hãy tốt với nhau “vô thường” còn kịp

Lời tạ từ cũng có kẻ lắng nghe

Sống bao dung đâu thiếu vắng bạn bè

Sống tình nghĩa kết Bồ Đề quyến thuộc

 

Đừng khép kín như mùa đông lạnh buốt

Mở tâm ra cho ánh sáng Pháp vào

Học hành theo giáo pháp Phật thanh cao

Sẽ an lạc giữa cõi đời sóng gió.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/03/2017(Xem: 13201)
Giọt nắng đong đưa lướt nhẹ Hương, Pha mầu cố sự ánh vầng dương. Xa xa Cồn Hến mờ cơn sóng, Thoáng thoáng Đò ngang lặng bến Tương… Thiên Mụ chuông tan hồn lạc xứ, Ngự Bình núi ngả bóng kêu sương. Huế ơi! Ký ức vang Châu Hợp… Hối hả đường qua đếm hiểu thương.
29/03/2017(Xem: 16891)
Thành Ba-La-Nại thuở xưa Ở miền bắc Ấn có vua trị vì Quốc vương nhiều ngựa kể chi Nhưng riêng một ngựa kia thì tuyệt luân Ngựa nòi, giống tốt vô ngần Lớn to, mạnh mẽ thêm phần thông minh Ngựa từ nhỏ đã khôn lanh Chưa cần nghe lệnh sai mình tới lui
28/03/2017(Xem: 10938)
Vào chốn phong ba rũ nghiệp trần Nhớ về Chánh Pháp tỏ nguồn ân Muối dưa đạm bạc ngày hai bửa Hạnh phúc trong ta đủ vẹn phần .
27/03/2017(Xem: 9287)
Hạt giống Phật muôn đời như trăng sáng Thế mà ta chẳng nhận biết bao giờ Mãi mò tìm trăng dưới nước ngoài khơi Càng tìm mãi mãi càng thêm mệt xác .
26/03/2017(Xem: 11112)
Sáng nay trời lạnh, ra vườn nhìn hạt sương còn đọng trên cành cây khô, quên mất thân mình đã thấm lạnh, thấy ta cũng đang già. Tự nhiên, nhớ bốn câu thơ của Thầy Tuệ Sỹ.
26/03/2017(Xem: 10611)
Mắt xanh biếc thơ ngây ngày rong giỡn Cho nụ cười hoà nhịp ánh trăng sao Nhìn mây trắng giữa trời xanh đưa lối Tôi và em chợt thoáng giấc chiêm bao .
26/03/2017(Xem: 10669)
Bốn chục năm qua một tấm lòng Ngoài đời trong đạo vẫn thong dong Không con không cái không sự nghiệp Ta vẫn là ta giữa đại đồng .
25/03/2017(Xem: 14379)
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn - Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao - Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận - Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao
25/03/2017(Xem: 10829)
Sương tan theo ánh bình minh - Bờ nho trụi lá bên lề tử sinh! - Tâm người ngoại cảnh an bình - Tình thâm pháp hữu thâm tình vô vi.
25/03/2017(Xem: 12512)
Còn lưu nét chữ thanh hiền - Từng trương thủ bút nghiêng nghiêng với đời - Từng hình bóng thuở xưa xôi - Từng thi phẩm đậm tình người gửi trao