Người con Phật (thơ)

01/06/201506:18(Xem: 12063)
Người con Phật (thơ)


de tu Phat

Người con Phật

Tường Vân

 

Làm con đức Phật được nhiều điều quý

Vì học theo Ngài nên rất bình an

Thân tâm không vướng bận chuyện thế gian

Thật diễm phúc trong đạo mầu tỏa sáng

 

Có người bảo tôi hồn thơ lai láng

Xin được thưa rằng không phải thế đâu

Tôi chỉ là một kẻ hiểu chưa sâu

Nên thấy biết gì gặp đâu nói đó

 

Tôi chỉ có một tấm lòng nho nhỏ

Xin tặng đời những lời lẽ đơn sơ

Vì thế tôi cất bút viết nên thơ

Kính tặng đến người hữu duyên thích đọc

 

Tất cả những ai là người đang học

Sống giữa trường đời còn gặp chông gai

Hãy quây về nương tựa Pháp Như Lai

Để vơi bớt bao khổ đau phiền lụy

 

Làm người nhớ đừng bao giờ ích kỷ

Kiếp làm người đâu có được bao lâu

Đừng nhỏ nhen rút ván lúc qua cầu

Để người bước theo ta chung một nhịp

 

Hãy tốt với nhau “vô thường” còn kịp

Lời tạ từ cũng có kẻ lắng nghe

Sống bao dung đâu thiếu vắng bạn bè

Sống tình nghĩa kết Bồ Đề quyến thuộc

 

Đừng khép kín như mùa đông lạnh buốt

Mở tâm ra cho ánh sáng Pháp vào

Học hành theo giáo pháp Phật thanh cao

Sẽ an lạc giữa cõi đời sóng gió.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/03/2019(Xem: 10009)
Kính dâng Thầy bài thơ sau ngày Thọ Bát Quan Trai tại Tu Viện Quảng Đức Chủ Nhật 10/3/2019 khi được Thầy ban tặng 3 chữ vàng “Ly Sanh Hỷ”. Thầy ban tặng ...ba chữ vàng làm phương thuốc Tiếp nhận mừng vui ....nay hết đoạn trường Mọi việc buông rơi , chẳng mắc chẳng vương Lòng rỗng không vì biết LY SANH HỶ
09/03/2019(Xem: 16287)
Tại trời sinh như vậy! Ông phú hộ kia có 2 người con rể. Con rể cả tên Nho Thông là người thạo chữ nho. Con rể thứ hai tên Chất Phác là một anh nông dân cần cù. Một hôm muốn thử tài 2 con rể, phú hộ bèn bảo 2 người con rể đi thăm ruộng với ông. Đi một đỗi gặp bầy vịt đương lội dưới ao, ông chỉ bầy vịt rồi hỏi 2 người con rể :
07/03/2019(Xem: 16532)
Ngày xưa có một ông vua Thích chơi bài với tế sư trong triều Mỗi khi súc sắc được gieo Vua thường lên giọng nói theo câu này Coi như bùa phép cầu may: “Nếu thời cơ tới trong tay của mình Đàn bà sẽ chẳng trung trinh Lao vào tội lỗi, ngoại tình, xấu xa!”
07/03/2019(Xem: 15777)
Kính Mừng Sinh nhật Sư Phụ Viên Minh Kính dâng Sư Phụ Ngày cuối cùng trên đất vàng Miến Điện Nhớ làm sao ...Sư Phụ ngụ phương xa Hai giờ bay là gặp.... phải chi mà ! Tiên liệu được ...có thể mừng sinh nhật
07/03/2019(Xem: 16589)
ngày xưa chào mẹ, ta đi mẹ ta thì khóc , ta đi thì cười mười năm rồi lại thêm mười ta về thì khóc, mẹ cười lạ không ông ai thế ? Tôi chào ông mẹ ta trí nhớ về mênh mông rồi ông có gặp thằng con tôi hao hao... tôi nhớ... nó ...người ...như ông. mẹ ta trả nhớ về không trả trăm năm lại bụi hồng... rồi.. đi... ĐỖ TRUNG QUÂN
05/03/2019(Xem: 9959)
Có những lúc Bạn phân vân suy nghĩ Ai là người tốt nhất của đời Ta? Rồi tìm hoài, đối chiếu khắp gần xa Và đáp án, đó là : Người Tri Kỷ.
03/03/2019(Xem: 10237)
Nếu em biết cách nào dùng ái ngữ ! Người người thương ....tai nạn đến ...nhẹ bay Cẩn thận phát ngôn , nhìn trước đoán ngay Đừng chạm đến ...ẩn thân vị Bồ Tát
03/03/2019(Xem: 10114)
NGÕ THOÁT Ngõ thoát đường xưa ngập nắng vàng Gió cuốn người về ánh đạo quang Trang kinh khép lại lòng rộng mở Trải nghiệm từng giây cõi Niết Bàn Chánh Pháp muôn đời soi rạng ý Khai thông tâm thức vượt thời gian Bỏ thói kiêu căng cùng ảo tưởng Thấu triệt cội nguồn tánh hiển quang. Dallas Texas, 2-3-2019 Tánh Thiện
03/03/2019(Xem: 11407)
Lặng nghe chuông vọng đêm khuya, Tịnh yên tịch chiếu xa lìa vọng tâm. Xuân vui năm mới an lành, Chúc cho Thượng Tọa xuân tràng niềm vui.
03/03/2019(Xem: 16219)
Cuộc đời là một cái chợ khổng lồ đầy xô bồ, hỗn độn mà toàn thể nhân loại đang sinh sống, hoạt động từ ngàn xưa cho đến bây giờ và mãi tận mai sau. Trong đó, con người phải chịu đựng đủ thứ cay đắng, mặn nồng, ngọt bùi, chua chát, đủ thứ khổ nạn, tang thương, đớn đau, hạnh phúc cứ mãi chập chùng, trùng trùng vô lượng, không thể nào diễn tả hết được. Nikos Kazantzakis, đại văn hào Hy Lạp phát biểu :“Con người sinh ra từ một hố thẳm đen tối, đó là tử cung. Con người đang đi đến một hố thẳm đen tối khác, đó là nấm mồ. Khoảng ánh sáng giữa hai hố thẳm đen tối đó, người ta gọi là cuộc sống.”