Ánh Đạo Vàng (thơ)

26/05/201518:41(Xem: 16547)
Ánh Đạo Vàng (thơ)

 

phatthanhdao

 
ÁNH ĐẠO VÀNG


Kính lễ Đức Thế Tôn!

Ánh Đạo bừng soi từ dạo ấy,

Chúng sanh nhuần gội ánh Thiều Quang.

Sao mai vừa mọc bình minh trải,

Làm rung rinh thế giới ba ngàn.

Từ cội Bồ Đề Người vươn dậy,

Chói loà Thiên Địa thảy xưng tôn.

Ngoại Đạo ma quân vừa thoáng thấy,

Đều tiêu tan, bạt vía kinh hồn.

Người đã đến cho thế gian ánh sáng,

Cho niềm tin, cho nhân phẩm con người.

Cho tất cả một tình thương vô hạn,

Chỉ rõ đường đi, lẽ sống cuộc đời.

Người phá vỡ đêm dài vô tận,

Bao xích xiềng nô lệ khổ đau.

Cảnh qụy lụy cúi đầu cầu khẩn,

Bao cực hình sai lạc lụy thân.

Người dựng xây Niết Bàn tại thế,

Khắp chúng sanh an lạc, thái bình.

Chuyển “Khổ đế” trở thành “Diệt Đế”

Hiệp chân như, thể tánh tịnh minh.

          Người đã sống một cuộc đời kỳ diệu,

          Như hoa sen chẳng gợn chút bùn đen.

          Người là ai, sao vô cùng hy hữu?

          Người là người đã giác ngộ cao siêu.

 

Người đã đi về với miền tịch lạc,

Các duyên trần Người đâu luyến vướng mang.

Từ Đâu Suất, Ngài ứng thân thị hiện,

Nguyện đã xong, Ngài thể nhập Niết Bàn.

          Ngài để lại một gia tài vô hạn,

          Pháp thân Ngài thường trụ thế gian.

          Khắp không gian và thời gian bất tận,

Vẫn còn đây Ánh Đạo huy hoàng.


Thích Nữ Liên Chương.

         

                                     

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/07/2019(Xem: 25372)
Năm 1308, Mạc Đỉnh Chi đi sứ Trung Hoa ( vào thời nhà Nguyên ). Đến cửa khẩu quá muộn, quân Nguyên canh gác bắt ông và mọi người tháp tùng phải chờ đến sáng hôm sau mới được phép qua cửa khẩu. Thấy sứ bộ Đại Việt cứ khiếu nại biện bạch mãi, viên quan phụ trách canh cửa ải thả từ trên lầu cao xuống một câu đối, thách thức sứ bộ Đại Việt nếu đối được thì họ sẽ mở cửa
21/07/2019(Xem: 12466)
Trông hình bắt bóng, bóng mờ sương Sắc tướng nhân sinh huyễn mộng thường Hảo hớn râu mày mà ướt át Thuyền quyên yểu điệu lại căng cương
19/07/2019(Xem: 17023)
Người thường gặp gỡ trên đường Tương lân đồng bệnh văn chương nợ nần Phương trời đất nước đi thăm Trở về im bóng thì thầm với Thơ!
19/07/2019(Xem: 11075)
Sống cô tịch cần ...tầm nhìn sáng suốt, Là nghệ thuật.... tự kiềm chế bản thân . Dám làm dám nghĩ .....chấp nhận sai lầm Sức mạnh tiềm ẩn trỗi dậy ....tiếp sức !
19/07/2019(Xem: 12106)
Lão Tăng sưu tập Thiền-thi, cống hiến các bạn uống trà, ngâm nga, nghiệm thâm ý, trực ngộ diệu lý Bất sanh, bất diệt. Bổng nhiên bay vút không trung, cười vui ha hả, nhìn thấy cõi trần không không Vô tận…Tam-khổ, Bát-khổ biến thành Tịnh-độ. Tu, Tu nhiều, vui thú nhiều bạn nhỉ !
19/07/2019(Xem: 10413)
Bởi hay gậm nhấm buồn đau Nên sống.. âu sầu cô quạnh. Nhiều khi chẳng vẹn mong cầu Về sau.. lại là hữu hạnh.
13/07/2019(Xem: 10868)
THIỀN Mệt nhoài lăn giữa vô minh Lục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyên Nương theo hít thở cùng Thiền Đón đưa vọng tưởng tâm yên với đời.
12/07/2019(Xem: 10691)
Thuở xa xưa tại rừng già Có hai con vật rất là thân nhau Từ sáng sớm đến canh thâu Mãi luôn kề cận, có đâu xa lìa Sống bên tảng đá lớn kia Cây cao, bóng mát tỏa đi khắp vùng
12/07/2019(Xem: 12893)
Thưở xưa có một người ngu Đến thăm nhà bạn rất ư thân tình Chủ nhà vui đãi khách mình Bữa cơm đạm bạc, có canh ăn cùng Chàng chê canh lạt khó dùng Chủ bèn nêm chút muối trong canh này
07/07/2019(Xem: 12489)
CHỚP Lung linh sương đọng cỏ vàng Sớm mai nắng rực huy hoàng chớp mi Ưng vô sở trụ phút giây Tam thiên vỡ nát bụi bay uế trần.