Ánh Đạo Vàng (thơ)

26/05/201518:41(Xem: 17315)
Ánh Đạo Vàng (thơ)

 

phatthanhdao

 
ÁNH ĐẠO VÀNG


Kính lễ Đức Thế Tôn!

Ánh Đạo bừng soi từ dạo ấy,

Chúng sanh nhuần gội ánh Thiều Quang.

Sao mai vừa mọc bình minh trải,

Làm rung rinh thế giới ba ngàn.

Từ cội Bồ Đề Người vươn dậy,

Chói loà Thiên Địa thảy xưng tôn.

Ngoại Đạo ma quân vừa thoáng thấy,

Đều tiêu tan, bạt vía kinh hồn.

Người đã đến cho thế gian ánh sáng,

Cho niềm tin, cho nhân phẩm con người.

Cho tất cả một tình thương vô hạn,

Chỉ rõ đường đi, lẽ sống cuộc đời.

Người phá vỡ đêm dài vô tận,

Bao xích xiềng nô lệ khổ đau.

Cảnh qụy lụy cúi đầu cầu khẩn,

Bao cực hình sai lạc lụy thân.

Người dựng xây Niết Bàn tại thế,

Khắp chúng sanh an lạc, thái bình.

Chuyển “Khổ đế” trở thành “Diệt Đế”

Hiệp chân như, thể tánh tịnh minh.

          Người đã sống một cuộc đời kỳ diệu,

          Như hoa sen chẳng gợn chút bùn đen.

          Người là ai, sao vô cùng hy hữu?

          Người là người đã giác ngộ cao siêu.

 

Người đã đi về với miền tịch lạc,

Các duyên trần Người đâu luyến vướng mang.

Từ Đâu Suất, Ngài ứng thân thị hiện,

Nguyện đã xong, Ngài thể nhập Niết Bàn.

          Ngài để lại một gia tài vô hạn,

          Pháp thân Ngài thường trụ thế gian.

          Khắp không gian và thời gian bất tận,

Vẫn còn đây Ánh Đạo huy hoàng.


Thích Nữ Liên Chương.

         

                                     

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/2021(Xem: 11881)
Không biết tự bao giờ, em đã đến giữa trần gian này, khiến cho mặt đất ngất say trong cơn rung động choáng váng. Em đến như suối mát giữa lòng sa mạc khô khốc, làm hồi sinh cho kẻ lữ hành cô độc, sống trườn qua cơn gió xoáy ác liệt giữa hư không. Em đến như đóa hồng ngát hương trong nắng sớm, như bông trang thùy mị, nhẹ vờn trong tha thiết âm thầm, như vầng trăng rằm lung linh trên hồ biếc, như giọt sương vi diệu tẩm ướt đượm nhuần lá cỏ, như mây trời bữa nọ, như dòng sông chở ráng đỏ hoàng hôn về gieo mộng mị bồng bềnh, đẫm hương tóc em trôi.
01/02/2021(Xem: 20334)
Nói thiệt lòng, tâm trạng của tôi mấy ngày qua vô cùng... bất ổn, tinh thần có chiều xuống dốc, phần vì "thử thể bất an", phần vì chuyện đời có nhiều đột biến vào năm cùng tháng tận, đã bình thản đương đầu đối chọi bằng các phương pháp tu niệm hành trì, giữ niềm tin vững chãi, liên tục ra vào các chốn già lam để lễ Phật bái Tăng, tác nghiệp thi văn... nên chế ngự được nhiều chướng duyên nghịch cảnh, nhưng nghiệp duyên quá khứ vẫn còn đầy dãy, vẫn đến đó, vẫy tay cười chào như chế giễu, thử thách...
30/01/2021(Xem: 11769)
CHÚC lời hạnh phúc khắp gần xa MỪNG vạn niềm vui đến mọi nhà. NĂM - mỗi năm tròn duyên phước nghiệp MỚI từ tâm thức nở ngàn hoa.
30/01/2021(Xem: 10643)
Chiều cuối năm chuông vọng Ngân xa gửi tâm tình Dỗ dành duyên lận đận Vuốt ve vận không lành
28/01/2021(Xem: 9467)
Ơn mưa, cho mình nước Ơn nắng, lửa mặt trời. Cá chép kia khéo vượt Cửa Vũ, RỒNG về ngôi.
28/01/2021(Xem: 9281)
Ở trọ nhân gian mộng cuộc tình Hào quang muôn thuở ánh lung linh. Không ai thù hận ai ganh ghét Ấm áp quanh ta chuyện chúng mình . Ngàn thế kỷ sau muôn kiếp trước Sinh thành hiện thể sát na xinh Khổ đau hạnh phúc đơm hoa trái Vui gặp mùa Xuân giữa Chính Mình.
28/01/2021(Xem: 11486)
Thơ Trải Lòng ra Sông Biển Thơ Giữa Đất, Trời mênh mông ... Phải Thơ, Như Là : HẠT BỤI, HẠT BỤI, Vô Thường, SẮC KHÔNG !
27/01/2021(Xem: 12490)
Thầy đã về lại chốn nơi Bao ngày qua tạm phải rời đi xa Xứ Ấn Phật Sự dần dà Thiện Sự song bước thiết tha chẩn bần Nàng Cô Vi lại thiết thân ( Corona Virus ) Cứ bám chặt riết ân cần rủ rê Nhập thâm nội tạng đó tề Ai mà yếu sức đê mê rồi đời ( die )
25/01/2021(Xem: 10805)
Nhân dịp Tết gần đến, hoài niệm những gì thu thập trong năm, chợt nhớ tới mình thường bị bát phong thổi và thường bị gục quỵ ... Kính dâng Thầy bài thơ ghi lại cảm giác của con sau đó ...Kính chúc sức khỏe Thầy, HH “Sá gì trong một danh xưng Mà trong thiên hạ kẻ mừng, người đau, “ Cách ngôn chí lý làm sao ! Bát phong thổi tới ... đảo chao quỵ liền Từ lâu ... học đạo tinh chuyên Tu đức, bòn phước ... bạn hiền kết thân .
25/01/2021(Xem: 11258)
Bốn người bạn thuở xa xưa Môn sinh trường học trầm tư vùng này Cùng nhau quán tưởng hàng ngày, Một hôm cam kết từ nay thi tài Giữ im lặng thật lâu dài Bẩy ngày không nói với ai câu nào.