Ánh Dương Ló Dạng (thơ)

21/05/201515:41(Xem: 14936)
Ánh Dương Ló Dạng (thơ)

 

phat dan sanh_2

                                         Ánh Dương Ló Dạng

                                 (kỉ niệm ngày đức Phật đản sanh PL 2559)

                                                           Thích Minh Chánh


                             Từ trong sâu thẳm u mê

                             Nhân sinh chìm đắm bốn bề khổ đau

                             Ngu ngơ giữa chốn bi sầu

                             Tìm đâu lối thoát bể dâu luân hồi?

                             Đông, Tây khát vọng than ôi!

                             Một nền minh triết rạng ngời nhân gian

                             Thế rồi trong kiếp lầm than

                             Giang sơn rũ bỏ ngai vàng huyễn hư

                             Quyết tâm muôn kiếp giả từ

                             Ra đi giải thoát mộng hư kiếp người

                             Đạt Ta thái tử tuyệt vời

                             Cắt tốc bỏ áo phương trời thông dong

                             Muôn sự  chẳng vướng cõi lòng

                             Xuất gia tầm đạo bên dòng Nô-man

                             Ban mai rực sáng ánh quang

                             Bồ-đề tỉnh tọa rực vàng trí bi

                             Nhân sinh thoát cảnh mê si

                             Ma vương khuất phục, quy y đạo mầu

                             Từ đây mọi thứ khổ đau

                             Vơi dần trong kiếp bạc màu nhân gian

                             Thích Ca hùng vĩ muôn vàn

                             Độc Tôn Từ Phụ ba ngàn huy quang

                             Đuốc soi trí sáng khôn hàn

                             Tâm bi dìu dắt cơ hàn chúng sinh

                             Nhân duyên hội tụ vĩnh trinh

                             Độ cho tất cả thoát hình ngục trung

                             Hôm nay muôn loại reo mừng

                             Đông Tây chào đón tưng bừng Triết Nhân

                             Trần gian hoa nở muôn phần

                             Chim muông ca hát xa gần du dương

                             Ánh từ ló dạng muôn phương

                             Xua đi tất cả sầu thương khổ nàn.

                                                                   Vạn Hạnh ngày 21/5/2015

                            

                            

                            

                            

                            

                             

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/08/2016(Xem: 14270)
Sáu nẻo xuống lên là chi nhỉ Bốn loài sinh tử tựa chiêm bao Xa xưa như mới hôm nào 04 Ngày mai mờ mịt cớ sao đón chờ
27/08/2016(Xem: 16718)
Cộng sinh cộng hưởng phận bèo - Dạt trôi chìm nổi giàu nghèo chen nhau - Héo tàn, nở rộ bể dâu - Nắng mưa cùng chịu trước sau một hồ
27/08/2016(Xem: 16815)
Vạn hữu trùng trùng dưới mắt tôi Vung tay tuệ kiếm gãy làm đôi Tan tành lũ khủ hai hình tướng Sắc sắc không không chạy ngược xuôi
27/08/2016(Xem: 16830)
Một thương đồng vọng chuông chùa Hai thương tiếng trống chuyển mùa Vu Lan Ba thương trang trọng lễ đàn Bốn thương bửu điện Phật vàng uy nghi Năm thương rực rỡ màu y Sáu thương ánh mắt Tăng Ni dịu hiền Bảy thương thanh đạm mùi Thiền Tám thương lời giảng thâm uyên lý mầu Chín thương thành kính nguyện cầu Mười thương chữ Hiếu đứng đầu hạnh tu.
27/08/2016(Xem: 14170)
Đã biết khổ thì đừng gây thù oán Lấy từ bi xoá bỏ hận thù kia Nếu mai đây cuộc sống có chia lìa Ta vẫn nở nụ cười như Đức Phật
26/08/2016(Xem: 17988)
Thơ và Nhạc Phật Giáo. Thơ Thích Nữ Phước Hoàn, Nhạc Trần Nhật Tân
26/08/2016(Xem: 12310)
Nghiệp thì luôn có cả hai Nghiệp lành nghiệp dữ ở ngay tâm mình Tự ta chuyển nghiệp cho mình Nghe theo lời Phật an bình hôm nay
25/08/2016(Xem: 14031)
Vũ trụ xoay vần đêm sáng Đời người sanh tử mãi luôn Trăm sông chảy về biển cả Ai đi chẳng nhớ về nguồn
24/08/2016(Xem: 16754)
Tôi chết từng khoảnh khắc- Từng sát-na hồi sinh. Tôi xác thân tứ đại - Tôi linh hồn điêu linh!
24/08/2016(Xem: 12510)
Lửa rừng bùng cháy khắp mọi nơi - Đồi núi Cali đỏ rực trời- Hai miền Nam Bắc càng khốn đốn- Do bởi tâm người tạo thảm thê-