Ánh Dương Ló Dạng (thơ)

21/05/201515:41(Xem: 12999)
Ánh Dương Ló Dạng (thơ)

 

phat dan sanh_2

                                         Ánh Dương Ló Dạng

                                 (kỉ niệm ngày đức Phật đản sanh PL 2559)

                                                           Thích Minh Chánh


                             Từ trong sâu thẳm u mê

                             Nhân sinh chìm đắm bốn bề khổ đau

                             Ngu ngơ giữa chốn bi sầu

                             Tìm đâu lối thoát bể dâu luân hồi?

                             Đông, Tây khát vọng than ôi!

                             Một nền minh triết rạng ngời nhân gian

                             Thế rồi trong kiếp lầm than

                             Giang sơn rũ bỏ ngai vàng huyễn hư

                             Quyết tâm muôn kiếp giả từ

                             Ra đi giải thoát mộng hư kiếp người

                             Đạt Ta thái tử tuyệt vời

                             Cắt tốc bỏ áo phương trời thông dong

                             Muôn sự  chẳng vướng cõi lòng

                             Xuất gia tầm đạo bên dòng Nô-man

                             Ban mai rực sáng ánh quang

                             Bồ-đề tỉnh tọa rực vàng trí bi

                             Nhân sinh thoát cảnh mê si

                             Ma vương khuất phục, quy y đạo mầu

                             Từ đây mọi thứ khổ đau

                             Vơi dần trong kiếp bạc màu nhân gian

                             Thích Ca hùng vĩ muôn vàn

                             Độc Tôn Từ Phụ ba ngàn huy quang

                             Đuốc soi trí sáng khôn hàn

                             Tâm bi dìu dắt cơ hàn chúng sinh

                             Nhân duyên hội tụ vĩnh trinh

                             Độ cho tất cả thoát hình ngục trung

                             Hôm nay muôn loại reo mừng

                             Đông Tây chào đón tưng bừng Triết Nhân

                             Trần gian hoa nở muôn phần

                             Chim muông ca hát xa gần du dương

                             Ánh từ ló dạng muôn phương

                             Xua đi tất cả sầu thương khổ nàn.

                                                                   Vạn Hạnh ngày 21/5/2015

                            

                            

                            

                            

                            

                             

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/04/2017(Xem: 13467)
Thiền môn nét đẹp lắng yên Lòng người đạo sĩ an nhiên tháng ngày Mở khai tâm trí trong ngoài Như như bất động hiển bày nội tâm
24/04/2017(Xem: 12627)
Thuở xưa có một chú rùa - Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,- Vợ chồng cò trắng tới chơi- Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.
24/04/2017(Xem: 12713)
Ngài từ thuở rất xa xưa - Quyền cao, chức trọng lại dư bạc vàng - Nhưng về già nhận ra rằng - Càng thêm tuổi tác lại càng khổ đau -
24/04/2017(Xem: 23215)
Thấm thoát mà nay sắp tiểu tường (1) Ngài về với Phật ngộ quê hương (2) Thong dong cất bước đường thanh thoát Bận bịu chùn chân cảnh thế thường ! Một kiếp hóa thân mong cứu khổ Ngàn đời chấp thủ thật khôn lường ! Độ tha hạnh nguyện còn dang dở Hồi nhập Ta bà Pháp xiễn dương
24/04/2017(Xem: 12577)
Ba trăm sáu lăm ngày là mấy ? Cõi hồng trần trông thấy mà thương Đời người như khói mây sương Sáng trong lấp lánh vô thường biến tan .
22/04/2017(Xem: 13206)
Nửa khuya Thức giấc giang hồ Hiên ngoài trăng xế nghiêng bờ vó câu Đêm vô thanh Thoáng hương màu Chợt nghe gỏ nhịp cuộc dâu bể nầy.
22/04/2017(Xem: 11208)
Ta đi vào chợ phỏng tay Hơn thua bỏ lại đêm dài ngắm trăng Đêm nay Phật Đản trăng rằm Nhớ về Từ Phụ giáng trần độ sanh
22/04/2017(Xem: 14287)
Tiền chỉ là tờ giấy Không là Phật là ma Phật hay ma ở tại Trong chính cõi lòng ta
22/04/2017(Xem: 13086)
Quê Ngoại tôi thơm hoa đồng cỏ nội, Biển và trăng lấp lánh ngàn sao Ruộng vườn xưa nay vắng bóng người Ai bỏ xứ ra đi tìm lẽ sống
21/04/2017(Xem: 14679)
Sao lại soi trăng tìm vết cũ Mà không là vết cũ trăng soi Nhân ảnh mờ sương phảng phất non đoài Nghiệp thức đó dõi theo từng gót ngọc