Tứ Cú Lục Bát

21/05/201514:57(Xem: 11820)
Tứ Cú Lục Bát


TO-Bo-De-Dat-Ma

Tứ Cú Lục Bát
 
 
Đông độ

Ngọn lau vượt sóng chập chùng
Đong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyên
Nhìn xuyên mạch đá tham thiền
Nhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.
 
 
Ngày mai thương nhớ

Ngày mai người mỏi chân chưa
Những cây gòn lạc sớm trưa nhớ bèo
Mờ mờ nhân ảnh mẹ nghèo
Xe đêm. Ở trọ. Chín chiều nhớ thương.
 
 
Bút gieo

Từng trang thế sự kinh thư
Thất tình lục dục thực hư bên đèn
Khẩy cười đổi trắng thay đen
Bút gieo mấy chữ: "Ân đền Oán buông".
 
 
Tố Như

Dấu chân lưu lạc giang hồ
Thanh tao hội ngộ, nhớp nhơ vui vầy
Bất tri tam bách ai hay
Khóc cười khinh động một vài trống canh.
 
 
Vắng

Vắng xa tít tắp chân trời
Vắng ngày vắng tháng, vắng thời vắng duyên
Vắng từng ngày đôi mắt em
Là tôi vắng hết tam thiên đạo đời.
 
 
Nhập

Vươn lên theo ánh mặt trời
Hướng dương rạng rỡ với đời sáng trong
Gió về ru nhịp thong dong
Lặng im vĩnh cửu một giòng như như.
 
 
Mộng & Thực

Buồn vui hạnh phúc vơi đầy
Chia ly rướm lệ, sum vầy hoan ca
Vô tâm đối cảnh sát na
Cánh chim tự tại vừa sà xuống ao!
 
 
Thủy và chung

Tinh mơ tình lại bắt đầu
Hoàng hôn trăng mộng tình sầu lại đi
Bắt đầu từ lúc xòe tay
Nhân duyên rơi xuống một ngày thủy chung.
 
Bơi

Lênh đênh biển khổ một mình
Nhấp nhô sóng dữ bạc tình như vôi
Phong ba tham giận không nguôi
Xả buông nhảy xuống ta bơi về nhà!
 
Ký ức

Xa xăm kỷ niệm một thời
Trầm thăng dâu bể, lòng người đổi thay
Rượu mừng chưa uống đã say
Tình chưa kịp nhớ đã đầy trang văn!\
 
 
Ngộ

Đó là đêm của ngàn sao
Là đêm tuổi trẻ dạt dào suy tư
Là đêm tối sáng tỏ mù
Vỡ tung huyễn mộng nhất như bàng hoàng!
 
 
Lửa trong tro

Bừng bừng rồi xuống lạnh tanh
Tàn tro một nỗi tàn canh buồn sầu
Khưi khưi mấy nhịp mong cầu
Lửa lòng phực chút nhiệm mầu ấm đêm.
 
 
Họa cảnh

Nhập hồn đầu bút tươm thơ
Phẩy yêu thương chốn xác xơ tươi màu
Cây khô đâm nụ tiễn sầu
Dáng tiều tụy mẹ qua cầu thăng hoa!
 
 
                               Tâm Không- Vĩnh Hữu
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/09/2014(Xem: 19780)
Nghe chuông chùa Thiên Mụ Áp tai nghe tiếng ngân rền Âm ba vi diệu mật truyền thiên thu Đẩy xua tạp nhiễm uế ô Cho tâm thanh thản, cho ngu si tàn Hỉ nộ ái ố tiêu tan Và bi dục lạc tan hàng chạy đi Lắng nghe chuông vọng ầm ì Muốn hòa vào gió mà bay tức thời Mà thôi, ở là mà chơi Hồng trần duyên nợ có người đang trông Bước ra nhẹ bổng bềnh bồng Gom về âm sắc chuông đồng Huế xưa!
04/09/2014(Xem: 13826)
Bồi hồi hoài niệm quê xưa Thùy dương cát trắng bốn mùa gió hoa Hương trinh bạch mê hồ ca Dấu chân bộ lạc đường xa lạy về...
04/09/2014(Xem: 12941)
Lắng nghe rơi hạt bụi trần Lặng nhìn sợi tóc ngoài sân giỡn đùa Hương thầm ai gửi gió đưa Xòe tay đã thấy ý vừa nhấp môi.
03/09/2014(Xem: 14070)
Có người đứng giữa đôi bờ Bao lần tự hỏi.. biết giờ về đâu? Quay qua ngó lại, bạc đầu.. Ngập ngừng, bịn rịn, chìm sâu giữa đời.
03/09/2014(Xem: 13900)
Tôi xin sống đời của nắng Nắng hong khô mọi não phiền Để nghe tâm hồn phẳng lặng Giữa đời giông bão triền miên..
02/09/2014(Xem: 12245)
Cám ơn mẹ cha sanh thành dưỡng dục Cám ơn thầy cô dạy học các trường Cám ơn đất nước quê hương mỗi lúc Cám ơn nhân loại cuộc sống thân thương
30/08/2014(Xem: 14918)
Nguồn sức mạnh của trẻ thơ Chính là tiếng khóc bất ngờ kêu la. Nguồn sức mạnh của đàn bà Là cơn phẫn nộ bùng ra tức thời. Trộm kia mạnh mẽ át người Chính nhờ vũ khí giấu nơi thân mình. Quyền uy vua chúa cung đình Là nguồn tạo sức mạnh quanh ngai vàng. Kẻ ngu sức mạnh phô trương Chỉ nhờ áp đảo đối phương hiền lành.
30/08/2014(Xem: 14070)
Ta dạo mãi một cung đàn chưa dứt Nên ta còn theo miết nhịp thời gian Phương mây trắng vẫn thênh thang đếm bước Dù biết mai kia sẽ chuyển cung đàn.
27/08/2014(Xem: 14167)
Đi tu là sửa chính mình Đừng nên mê muội dối mình làm chi Nghiệp trần quét sạch nó đi Tự mình gột rửa, gương mình tự soi Gương vàng của Phật gắng noi Bỏ buông tất cả cho đời thong dong Vô thường có mấy ai mong Đến đi, đi đến chỉ trong phút giờ
26/08/2014(Xem: 17676)
Quê làng tôi đồng chua nước mặn, Đầy cỏ cây tươi mát bốn mùa, Ruộng vườn bát ngát bao la, Suối reo, chim hót, thi đua họa cùng.