Tứ Cú Lục Bát

21/05/201514:57(Xem: 11808)
Tứ Cú Lục Bát


TO-Bo-De-Dat-Ma

Tứ Cú Lục Bát
 
 
Đông độ

Ngọn lau vượt sóng chập chùng
Đong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyên
Nhìn xuyên mạch đá tham thiền
Nhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.
 
 
Ngày mai thương nhớ

Ngày mai người mỏi chân chưa
Những cây gòn lạc sớm trưa nhớ bèo
Mờ mờ nhân ảnh mẹ nghèo
Xe đêm. Ở trọ. Chín chiều nhớ thương.
 
 
Bút gieo

Từng trang thế sự kinh thư
Thất tình lục dục thực hư bên đèn
Khẩy cười đổi trắng thay đen
Bút gieo mấy chữ: "Ân đền Oán buông".
 
 
Tố Như

Dấu chân lưu lạc giang hồ
Thanh tao hội ngộ, nhớp nhơ vui vầy
Bất tri tam bách ai hay
Khóc cười khinh động một vài trống canh.
 
 
Vắng

Vắng xa tít tắp chân trời
Vắng ngày vắng tháng, vắng thời vắng duyên
Vắng từng ngày đôi mắt em
Là tôi vắng hết tam thiên đạo đời.
 
 
Nhập

Vươn lên theo ánh mặt trời
Hướng dương rạng rỡ với đời sáng trong
Gió về ru nhịp thong dong
Lặng im vĩnh cửu một giòng như như.
 
 
Mộng & Thực

Buồn vui hạnh phúc vơi đầy
Chia ly rướm lệ, sum vầy hoan ca
Vô tâm đối cảnh sát na
Cánh chim tự tại vừa sà xuống ao!
 
 
Thủy và chung

Tinh mơ tình lại bắt đầu
Hoàng hôn trăng mộng tình sầu lại đi
Bắt đầu từ lúc xòe tay
Nhân duyên rơi xuống một ngày thủy chung.
 
Bơi

Lênh đênh biển khổ một mình
Nhấp nhô sóng dữ bạc tình như vôi
Phong ba tham giận không nguôi
Xả buông nhảy xuống ta bơi về nhà!
 
Ký ức

Xa xăm kỷ niệm một thời
Trầm thăng dâu bể, lòng người đổi thay
Rượu mừng chưa uống đã say
Tình chưa kịp nhớ đã đầy trang văn!\
 
 
Ngộ

Đó là đêm của ngàn sao
Là đêm tuổi trẻ dạt dào suy tư
Là đêm tối sáng tỏ mù
Vỡ tung huyễn mộng nhất như bàng hoàng!
 
 
Lửa trong tro

Bừng bừng rồi xuống lạnh tanh
Tàn tro một nỗi tàn canh buồn sầu
Khưi khưi mấy nhịp mong cầu
Lửa lòng phực chút nhiệm mầu ấm đêm.
 
 
Họa cảnh

Nhập hồn đầu bút tươm thơ
Phẩy yêu thương chốn xác xơ tươi màu
Cây khô đâm nụ tiễn sầu
Dáng tiều tụy mẹ qua cầu thăng hoa!
 
 
                               Tâm Không- Vĩnh Hữu
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2016(Xem: 15357)
Thuở xưa có một nhà buôn- Nghe lời biển gọi, căng buồm ra khơi- Nổi trôi buôn bán khắp nơi- Ghé bờ xa lạ, sống đời lênh đênh.
06/08/2016(Xem: 15562)
Rằm tháng Bảy mùa Vu Lan thắng hội - Nhớ ngày xưa được theo Mẹ đến chùa- Và đón nhận một bông hồng hiếu hạnh- Dâng niềm vui xuyên suốt tuổi bé thơ
06/08/2016(Xem: 10579)
Đa sầu đa chấp đa mang - Đa dâm đa dục thêm càng khổ thân - Tháng ngày quên xét lại tâm - Khổ đau vùi dập tinh thần bất an
05/08/2016(Xem: 15590)
Đời chen lộn trăm ngàn phiền não Nay bước vào cửa Đạo nhiệm mầu Thành tâm thế phát, cạo đầu Rũ bao lậu hoặc bấy lâu bám mình.
05/08/2016(Xem: 10806)
Tôi ra đời vào đầu thu xưa ấy.. như vô tình lạc lõng giữa hoang sơ Khỏi học tiếng cha, không nguồn gốc, mịt mờ.. vòng hỗn độn , luân hồi đời vẫn thế..!
05/08/2016(Xem: 9921)
Hương thơm vườn chùa tỏa khắp Hai hàng thông đứng đong đưa Biết bao tấm lòng lui tới Mong tìm về lại tánh xưa.
04/08/2016(Xem: 10678)
Đa sầu đa chấp đa mang Đa dâm đa dục thêm càng khổ thân Tháng ngày quên xét lại tâm Khổ đau vùi dập tinh thần bất an
03/08/2016(Xem: 20289)
Xin kể bạn nghe một câu chuyện tôi đọc được trong Tàng Kinh Các : Có một gia đình nọ nhà giàu sang quyền quý, chẳng may cha mẹ mất sớm để lại gia tài kết sù nhưng chỉ có hai anh em trai. Họ lấy làm tiếc nuối, buồn tủi vì chưa kịp hiếu dưỡng cha mẹ già.
02/08/2016(Xem: 12601)
Mai tôi chết giã từ căn quán trọ Mấy mươi năm trong cõi mộng diêm phù Thế là tàn một cuộc lữ phiêu du Lại bước tiếp trên hành trình sinh tử
01/08/2016(Xem: 16764)
Nắng lên cho ấm hương sầu Gợi lên trầm bỗng tiếng cầu kinh xưa Tình quê biết nói sao vừa Đau thương máu lệ hay chưa hỡi người ? Còn đâu câu hát tiếng cười Lá xanh e úng hoa tươi nghẹn ngào Tháng ngày mòn mỏi tiêu dao Âm vang dậy sóng rạt rào hồn ai ? Mẹ quê khóc mãi đêm dài Da mồi tóc bạc hôm mai bơ phờ