Tứ Cú Lục Bát

21/05/201514:57(Xem: 12294)
Tứ Cú Lục Bát


TO-Bo-De-Dat-Ma

Tứ Cú Lục Bát
 
 
Đông độ

Ngọn lau vượt sóng chập chùng
Đong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyên
Nhìn xuyên mạch đá tham thiền
Nhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.
 
 
Ngày mai thương nhớ

Ngày mai người mỏi chân chưa
Những cây gòn lạc sớm trưa nhớ bèo
Mờ mờ nhân ảnh mẹ nghèo
Xe đêm. Ở trọ. Chín chiều nhớ thương.
 
 
Bút gieo

Từng trang thế sự kinh thư
Thất tình lục dục thực hư bên đèn
Khẩy cười đổi trắng thay đen
Bút gieo mấy chữ: "Ân đền Oán buông".
 
 
Tố Như

Dấu chân lưu lạc giang hồ
Thanh tao hội ngộ, nhớp nhơ vui vầy
Bất tri tam bách ai hay
Khóc cười khinh động một vài trống canh.
 
 
Vắng

Vắng xa tít tắp chân trời
Vắng ngày vắng tháng, vắng thời vắng duyên
Vắng từng ngày đôi mắt em
Là tôi vắng hết tam thiên đạo đời.
 
 
Nhập

Vươn lên theo ánh mặt trời
Hướng dương rạng rỡ với đời sáng trong
Gió về ru nhịp thong dong
Lặng im vĩnh cửu một giòng như như.
 
 
Mộng & Thực

Buồn vui hạnh phúc vơi đầy
Chia ly rướm lệ, sum vầy hoan ca
Vô tâm đối cảnh sát na
Cánh chim tự tại vừa sà xuống ao!
 
 
Thủy và chung

Tinh mơ tình lại bắt đầu
Hoàng hôn trăng mộng tình sầu lại đi
Bắt đầu từ lúc xòe tay
Nhân duyên rơi xuống một ngày thủy chung.
 
Bơi

Lênh đênh biển khổ một mình
Nhấp nhô sóng dữ bạc tình như vôi
Phong ba tham giận không nguôi
Xả buông nhảy xuống ta bơi về nhà!
 
Ký ức

Xa xăm kỷ niệm một thời
Trầm thăng dâu bể, lòng người đổi thay
Rượu mừng chưa uống đã say
Tình chưa kịp nhớ đã đầy trang văn!\
 
 
Ngộ

Đó là đêm của ngàn sao
Là đêm tuổi trẻ dạt dào suy tư
Là đêm tối sáng tỏ mù
Vỡ tung huyễn mộng nhất như bàng hoàng!
 
 
Lửa trong tro

Bừng bừng rồi xuống lạnh tanh
Tàn tro một nỗi tàn canh buồn sầu
Khưi khưi mấy nhịp mong cầu
Lửa lòng phực chút nhiệm mầu ấm đêm.
 
 
Họa cảnh

Nhập hồn đầu bút tươm thơ
Phẩy yêu thương chốn xác xơ tươi màu
Cây khô đâm nụ tiễn sầu
Dáng tiều tụy mẹ qua cầu thăng hoa!
 
 
                               Tâm Không- Vĩnh Hữu
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/06/2017(Xem: 12222)
Vợ chồng chàng Kế Sa La Kiếm ăn vất vả, cửa nhà khó khăn Nhưng vui sống cảnh thanh bần Hiền lành, chân thật, xa gần mến thương
09/06/2017(Xem: 13202)
Mỗi ngày Những con đường trong thành phố Nặng nề Chuyên chở bao nhiêu trọng tải xe, người Những tiếng ồn và khói bụi không vơi.
09/06/2017(Xem: 11206)
Sông mê bể ái sánh đôi dòng, Nghi hoặc ra vào cửa có không. Tham đắm trần gian nên lận đận, Tìm cầu đạo cả vẫn long đong.
09/06/2017(Xem: 13920)
Đến Hàm Tân vòng lên Sông Phan đó Qua dốc đồi là tới thiền viện đây Trúc Lâm Chánh Thiện nằm cô tịch Cuối rừng hoang rú dại khuất xa này
09/06/2017(Xem: 11783)
Hết cá rồi lại đến tôm Biết bao khốn khổ bao trùm quê hương Dân lành cực nhọc gió sương Một đêm mất trắng hết đường sanh nhai
08/06/2017(Xem: 22321)
Trúc Thiên là một khuôn mặt đặc biệt, nổi bật lên giữa bầu trời văn nghệ Miền Nam, trước năm 1975 tại Sài Gòn. Lấp lánh hào quang thiền học sáng ngời, long lanh ánh chớp thi ca rực rỡ trên những trang thơ văn súc tích, hay những bản dịch thuật, giới thiệu các tác phẩm thâm thúy, kỳ diệu của Bồ Đề Đạt Ma, Huyền Giác, Tuệ Trung Thượng Sỹ, Suzuki, Krishnamurti…
07/06/2017(Xem: 14544)
Pháp của Phật chẳng có gì là mạt Mạt hay không do ở tại lòng ta Suối nguồn Tâm Pháp bao la Chảy vào muôn cõi hằng sa kiếp người .
07/06/2017(Xem: 11006)
Phật ngồi cầm đóa hoa sen. Cho con học pháp ở hiền đức cao. Giống như phẩm hạnh hương ngàn. Tung bay ngược gió đạo vàng trùng hưng. Hoá thành tịnh độ đất nầy. Tới lui tự tại cõi tây ngát trần
06/06/2017(Xem: 14816)
Thăm hỏi Bạn, biết rằng người còn đó ! Nỗi mừng vui tràn ngập cõi lòng tôi Cuộc đời này bao sóng gió nổi trôi Vui được biết Bạn bình an vui sống !
06/06/2017(Xem: 13448)
Việt Nam mưa nắng hai mùa Chiều về nhớ tiếng chuông chùa vọng vang Bao năm chinh chiến điêu tàn Lá xanh rụng trước lá vàng tiễn đưa .