Tứ Cú Lục Bát

21/05/201514:57(Xem: 12136)
Tứ Cú Lục Bát


TO-Bo-De-Dat-Ma

Tứ Cú Lục Bát
 
 
Đông độ

Ngọn lau vượt sóng chập chùng
Đong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyên
Nhìn xuyên mạch đá tham thiền
Nhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.
 
 
Ngày mai thương nhớ

Ngày mai người mỏi chân chưa
Những cây gòn lạc sớm trưa nhớ bèo
Mờ mờ nhân ảnh mẹ nghèo
Xe đêm. Ở trọ. Chín chiều nhớ thương.
 
 
Bút gieo

Từng trang thế sự kinh thư
Thất tình lục dục thực hư bên đèn
Khẩy cười đổi trắng thay đen
Bút gieo mấy chữ: "Ân đền Oán buông".
 
 
Tố Như

Dấu chân lưu lạc giang hồ
Thanh tao hội ngộ, nhớp nhơ vui vầy
Bất tri tam bách ai hay
Khóc cười khinh động một vài trống canh.
 
 
Vắng

Vắng xa tít tắp chân trời
Vắng ngày vắng tháng, vắng thời vắng duyên
Vắng từng ngày đôi mắt em
Là tôi vắng hết tam thiên đạo đời.
 
 
Nhập

Vươn lên theo ánh mặt trời
Hướng dương rạng rỡ với đời sáng trong
Gió về ru nhịp thong dong
Lặng im vĩnh cửu một giòng như như.
 
 
Mộng & Thực

Buồn vui hạnh phúc vơi đầy
Chia ly rướm lệ, sum vầy hoan ca
Vô tâm đối cảnh sát na
Cánh chim tự tại vừa sà xuống ao!
 
 
Thủy và chung

Tinh mơ tình lại bắt đầu
Hoàng hôn trăng mộng tình sầu lại đi
Bắt đầu từ lúc xòe tay
Nhân duyên rơi xuống một ngày thủy chung.
 
Bơi

Lênh đênh biển khổ một mình
Nhấp nhô sóng dữ bạc tình như vôi
Phong ba tham giận không nguôi
Xả buông nhảy xuống ta bơi về nhà!
 
Ký ức

Xa xăm kỷ niệm một thời
Trầm thăng dâu bể, lòng người đổi thay
Rượu mừng chưa uống đã say
Tình chưa kịp nhớ đã đầy trang văn!\
 
 
Ngộ

Đó là đêm của ngàn sao
Là đêm tuổi trẻ dạt dào suy tư
Là đêm tối sáng tỏ mù
Vỡ tung huyễn mộng nhất như bàng hoàng!
 
 
Lửa trong tro

Bừng bừng rồi xuống lạnh tanh
Tàn tro một nỗi tàn canh buồn sầu
Khưi khưi mấy nhịp mong cầu
Lửa lòng phực chút nhiệm mầu ấm đêm.
 
 
Họa cảnh

Nhập hồn đầu bút tươm thơ
Phẩy yêu thương chốn xác xơ tươi màu
Cây khô đâm nụ tiễn sầu
Dáng tiều tụy mẹ qua cầu thăng hoa!
 
 
                               Tâm Không- Vĩnh Hữu
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/11/2017(Xem: 11918)
Tâm nhơ khéo giữ, sống an nhiên, Thấy rõ sân si, tạo phước điền. Đoạn ngắn đan tay xa ác nạn,, Đường dài rảo bước tránh oan khiên. Nhân lành thuận đạo, theo chân pháp, Ngõ thiện bền duyên, nối gót thiền. Chẳng đặng lui dần quen lối hẹp, Cầu nương Tam Bảo tiếp hương liên.
02/11/2017(Xem: 15594)
Hình ảnh em đã làm tôi xúc động Em là ai ở tận phương trời nào ? Hạt giống em là cả một trời cao Tôi kính phục mà em nào có biết .
02/11/2017(Xem: 9638)
Hành Thiền (thơ của TT Thích Minh Hội)-Thiền từ tiếng Phạn Thiền na, Nay thì định lự hoá ra định thiền. Định thiền Thiền định tịnh trong, Minh tâm lí dạy rõ thông đắc thành. Hai là quán chiếu tuệ sanh, Chỉ cần một pháp thật rành đạt cao. Tẩy trừ phiền não ra mau, Còn tâm yên lặng ra vào nhẹ bay. Đứng đi ngồi, lại khi nằm, Oai nghi thay đổi tâm rằng thì không. Cũng như thọ thực đổi thay, Ngốn hoài một thứ chẳng hay khi hành. Đôi lời cầu chúc đạt thành. Đường về giác ngộ hiện sanh kiếp nầy.
29/10/2017(Xem: 12269)
Đậu hủ tháng ngày với cơm rau Thực phẩm giản đơn chẳng sắc màu Nuôi thân huệ mạng càng thêm lớn Nhẹ bước cuộc đời bớt lao đao .
28/10/2017(Xem: 10627)
Tháng ngày xuôi dòng chảy Chở bao nỗi đời đau Âm thầm trôi đi mãi, Từ vạn cổ xưa sau.
28/10/2017(Xem: 12666)
Nếu như đã chọn con đường tu Phật Ta chẳng cần tính đến chuyện hơn thua Cuộc đời này như ngọn cỏ gió lùa Mỗi giây phút là bay đi tất cả .
25/10/2017(Xem: 16413)
Thời xưa ở tại vùng kia. Có hai người nọ chuyên nghề tiểu thương. Bán buôn lặt vặt tầm thường. Đồ dùng bếp núc, nữ trang rẻ tiền.
25/10/2017(Xem: 11515)
Thuở xưa Đức Phật chúng ta Hồi còn tại thế, tiếp bà mẹ kia, Bà ta nức nở não nề Thương con vừa chết, thảm thê cõi lòng,
25/10/2017(Xem: 11412)
sách Vấn đáp Phật Giáo của Giáo Sư Trần Tuấn Mẫn, Kính cảm ơn TT Thích Nguyên Tạng đã chỉ đường dẫn lối cho con đến thăm Thầy Trần Tuấn Mẫn / Phó BBT Tạp chí VHPG . Sách Thầy tặng từ quê hương nắng ấm Ấm cả lòng ấm suốt cả con tim Từ phương xa tôi lặn lội đến tìm Kính trân trọng những gì Thầy đã tặng .
23/10/2017(Xem: 12016)
Hít vào tâm tánh từ bi, thở ra phiền não sân si dứt mòn (thơ của Thích Nữ Trí Anh)