Bến cũ đò xưa (thơ)

11/04/201520:12(Xem: 18329)
Bến cũ đò xưa (thơ)


chiec ghe


BẾN CŨ ĐÒ XƯA

                                                                                                Huệ Trân

 

 

Bước đi,

Từng bước nghẹn ngào

Ngoái trông tay vẫy, lệ trào chia xa!

Xứ người rực nắng Tháng Ba,

Hồn tôi đê vỡ, Hồng-Hà-Tháng-Tư!

 

Bóng cha oằn cánh song tù,

Ơn nhà nợ nước nặng bờ vai mang

Mẹ chờ mòn mỏi Phương Đông

Trăm năm bạc trắng tấc lòng Âu-Cơ!

 

Người về bến cũ đò xưa,

Có nghe chim quốc bên bờ quạnh hiu?!

 

Huệ Trân

(Tào-Khê tịnh thất, Tháng Tư, 2015)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/03/2013(Xem: 13730)
Nỗi buồn nỗi khổ đời xưa Nỗi sung sướng đến móc mưa bất ngờ Đời xưa đất đá đều đờ đẫn điên Đời này đất đá cằn khô
28/03/2013(Xem: 16619)
Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
28/03/2013(Xem: 18552)
Ðây là hình ảnh Thượng Tọa Tuệ Sỹ, thế danh Phạm Văn Thương, sinh năm 1943, xuất gia tiểu đồng khi còn cư ngụ bên Lào. Thầy là một trí thức Phật giáo mà tâm thức và hành sử hướng về Dân tộc và Ðạo pháp ...
28/03/2013(Xem: 16337)
“Trung thu từ niệm” ý thơ ngây - Tập ký đây là quyển sổ tay - Nghĩ, thấy, nghe sao ghi chép vậy - Đạo đời học tập những điều hay.
27/03/2013(Xem: 15125)
Đi qua năm tháng mệt nhoài Nỗi buồn ở lại, nụ cười bay đi Chọt nhìn khắc khổ trên tay Thấy hoa vừa nở đã đầy sắc hương
27/03/2013(Xem: 13568)
Em quỳ rạng rỡ nét vui Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn Chấp tay tâm sáng diệu thường Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua
27/03/2013(Xem: 14333)
Chùa không sắc tứ vua ban Không rêu xanh cổ, không hang dị thường Không chim bướm rộn rịp vườn Không tam quan hiện bên đường người qua Điện không dát điểm vàng, hoa...
27/03/2013(Xem: 20642)
Bông hoa nhỏ nở trong vách đá Chút hương từ một đóa hồng khô héo ngàn năm
27/03/2013(Xem: 11130)
Mặt trời đã lặn từ lâu nhưng trăng chưa mọc Bầu trời thăm thẳm chỉ có những vì sao lấp lánh Như muốn thì thầm nhắn nhủ một điều bí ần dị kỳ....
27/03/2013(Xem: 10309)
Hắn qua sông gần hết nhịp phù kiều Mới nhận thấy lòng mình không xiết kể, Lòng vô lượng nhưng nhình hài duy chỉ một Từ sơ sinh trơ trụi có vậy thôi...