Ngôi nhà và ngôi vườn (thơ)

29/03/201508:25(Xem: 14338)
Ngôi nhà và ngôi vườn (thơ)


Ngoinha

Ngôi nhà và ngôi vườn

Thoại Hoa

 

Giờ này cánh đồng cỏ cây hoa lá

Ươm sắc hương theo gió nhẹ nhàng

Quả đen tầm gửi bắt đầu thả bóng

Chiều đổ xuống, nép mình dưới lá vàng

 

Giọt nước phún trong bồn, xuống rồi lên

Gió nhẹ hoàng hôn, mặt nước lăng băng

Cảnh ngoài biến đổi như tâm mình động ?

Tịnh tu đi, hết lít nhít lăng nhăng !

 

Ngôi nhà yên tỉnh, thở chút nghỉ ngơi

Vài quả quít vàng đung đưa chơi vơi

Trên cành, buổi chiều, trước một ngọn gió

Chẳng khác nào cuộc đời người nổi trôi

 

Lá sen trong bồn uống không khí trời

Đón những tia sáng cuối cùng hoàng hôn

Mặt trời xuống dần, tỏ vẻ mệt mỏi

Như người thân già bắt đầu mỏi mòn

 

Từ từ ngôi nhà mở cánh cửa sổ

Cho hoàng hôn linh động hương thơm vào

Ta nghiêng mình ra ngoài, ngụm hít thở

Cảm giác an lạc, tịnh tâm, thở phào !

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/05/2012(Xem: 16015)
Mỗi lần ta gặp nhau Đều có niềm vui nhỏ Hôm nay anh lại có Một cánh hồng trao em
26/05/2012(Xem: 15927)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 16493)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 15532)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 15060)
Nói với Sarah (thơ)
18/05/2012(Xem: 14132)
Bên hiên Thiền Thất (thơ)
16/05/2012(Xem: 14638)
Mẹ Việt Nam đi tu (thơ)
16/05/2012(Xem: 14429)
Không biên giới (thơ)
13/05/2012(Xem: 16130)
Gái lớn ai không phải lấy chồng, Can gì mà khóc, nín đi không! Nguyễn Bính
13/05/2012(Xem: 17539)
Khi bước chân con không còn chập chững, Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn... Nguyễn Trung Kiên