Ngôi nhà và ngôi vườn (thơ)

29/03/201508:25(Xem: 13588)
Ngôi nhà và ngôi vườn (thơ)


Ngoinha

Ngôi nhà và ngôi vườn

Thoại Hoa

 

Giờ này cánh đồng cỏ cây hoa lá

Ươm sắc hương theo gió nhẹ nhàng

Quả đen tầm gửi bắt đầu thả bóng

Chiều đổ xuống, nép mình dưới lá vàng

 

Giọt nước phún trong bồn, xuống rồi lên

Gió nhẹ hoàng hôn, mặt nước lăng băng

Cảnh ngoài biến đổi như tâm mình động ?

Tịnh tu đi, hết lít nhít lăng nhăng !

 

Ngôi nhà yên tỉnh, thở chút nghỉ ngơi

Vài quả quít vàng đung đưa chơi vơi

Trên cành, buổi chiều, trước một ngọn gió

Chẳng khác nào cuộc đời người nổi trôi

 

Lá sen trong bồn uống không khí trời

Đón những tia sáng cuối cùng hoàng hôn

Mặt trời xuống dần, tỏ vẻ mệt mỏi

Như người thân già bắt đầu mỏi mòn

 

Từ từ ngôi nhà mở cánh cửa sổ

Cho hoàng hôn linh động hương thơm vào

Ta nghiêng mình ra ngoài, ngụm hít thở

Cảm giác an lạc, tịnh tâm, thở phào !

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/04/2018(Xem: 10927)
Đường trần muôn vạn nẻo Cuộc sống nhiều nổi trôi Ta không hồi đầu lại Quanh quẩn mãi luân hồi .
26/04/2018(Xem: 11480)
Rời tháp ngà, bài học đầu Vô Ngã Cuồng phong ơi, giúp hiểu rõ cuộc đời Vững tay chèo , mọi sân hận buông rơi Sống giữa phù sinh , mặc thời gian trôi chảy
26/04/2018(Xem: 11035)
Ta về...ôn lại cảnh đời luôn gặp Duyên nghiệp , tình người , nhân quả là chi .. Ngày tháng phù sinh , góp nhặt được gì ? Cố Sống làm sao.... "Phải là người Tử Tế "
25/04/2018(Xem: 11544)
An Lạc Cảm Tùng xanh thẳng đứng một thân cây, Tán lá xoè ra mát đất này. Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy, Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay. Chùa im mõ sớm khua tan mộng, Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày. Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng, Vườn thiền tĩnh mịch, ý thiền say...!
24/04/2018(Xem: 16536)
Khi con chim thôi hót. Khi con bướm, con ong không còn nữa. Khi núi rừng trơ trụi. Khi ao hồ khô cạn. Khi cá chết nổi lều bều. Khi không khí đen ngòm lá phổi. Thì bạn có ngồi trong cung vàng điện ngọc. Bên cạnh một đống đô-la. Thì cũng chỉ ngồi trong địa ngục.
22/04/2018(Xem: 14054)
Thế Tôn! Ngài đến thế gian này Mở lòng đaị bi giảng dạy chúng con Công đức như trời biển núi non Dù có muôn vạn lời tụng ca, tán thán Cũng không sao báo đáp được thâm ân Ngài hiện thân trong hoàng gia danh giá nhất nhân gian Cực đỉnh quyền uy, phú qúy giàu sang Rồi buông xả ra đi tìm đường giải thoát Vì thương chúng con và vạn vật muôn loài Tứ Diệu Đế thuở ban đầu khai đạo
21/04/2018(Xem: 15943)
Chông gai, máu lệ, nhân tình Đắng cay, thế thái, bạo hành, đau thương... Nẻo Đời duyên nghiệp vấn vương Dấn thân tầm Đạo, con đường mở toang.
21/04/2018(Xem: 10663)
Dương trần lại xuống khổ nào vơi! Vẫn biết không đâu chẳng đặng rời… Nghiệp đã nhiêu thời qua khắp nẻo, Duyên còn vạn thuở đến nhiều nơi… U sầu nghĩ ngợi lòng luôn thấm, Khắc khoải nương cầu lệ mãi rơi! Bản giác trong lành khai cõi mộng, Qui về trí Nhã chọn đường khơi…
21/04/2018(Xem: 17244)
Ngày xưa có một nhà buôn Dẫn đoàn xe nọ lên đường đi xa Đem theo hàng hóa bán ra Lời nhiều muốn kiếm phải qua nước ngoài, Hành trình gian khổ kéo dài Một ngày đoàn tới ven nơi hiểm nghèo Bãi sa mạc nóng như thiêu Ban ngày cát mịn nóng nhiều như nung Đi ngang qua khó vô cùng Xe bò kéo nặng càng không dễ dàng.
20/04/2018(Xem: 12519)
Ngày của mẹ luôn là ngày rộng mở Nuôi con bằng cả một nắng hai sương Đời mẹ qua biết bao nỗi đoạn trường Mong con sớm thực hành lời Phật dạy .