Ta từ một cõi tử sinh
Về đây hội ngộ hết mình tha nhân
Tấm thân ngũ uẩn muôn phần
Phân ra trăm mặt lên ngàn hát ngâm
Trợt chân tắm mát suối trăng
Nghe lòng của nước bâng khuâng thì thào
Nghe tim trái đất đập mau
Hành tinh nghiêng ngửa lửa vào bình minh
Hồn ta khờ dại làm thinh
Nhận ra thấy lại tóc mình bạc phơ
Ý trong dệt cửi lời thơ
Mắt ngoài góp nhặt đường tơ hao mòn
Vô thường bản thể cỏn con
Ước gì Bố chết thay con
Để con được sống cho tròn Hương ơi
Thôi đành phận số do trời
Bốn nhăm năm sống rạng ngời nghĩa nhân
Như thế con đã báo ân
Trả nghĩa Cha Mẹ một phần con ơi
Dù cho không sống trên đời
Tiếng thơm vẫn mãi sáng ngời tên con
Chiều xuống giữa ngàn cây,
Sương lam hòa trong mây
Cỏ dại lấp lối đi
Lữ khách dừng chân nghỉ
Lắng nghe tiếng nước chảy
Lần theo suối đi mãi
Hết đường – một hồ vắng
Nước lặng loáng trăng vàng
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.
Phật ngoài không cứu Tham Sân Si mình
Lạy mình tinh tấn chân thành
Phật tâm Phật tánh Phật tình sáng lên!