Xưa trong rừng thẳm núi sâu -
Có con dê núi sống lâu chốn này -
Dê ăn hoa quả trái cây -
Từ cành rơi rụng xuống ngay cỏ làn, -
Một cây đặc biệt vô vàn -
Một cô vợ trẻ đẹp kia -
Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian -
Nói cùng chồng rất nồng nàn: -
"Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh -
Phải xa nhau chẳng nỡ đành
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.
Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng – bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn. Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.
Phật ngoài không cứu Tham Sân Si mình
Lạy mình tinh tấn chân thành
Phật tâm Phật tánh Phật tình sáng lên!