Thơ Xuân xướng họa

22/02/201515:02(Xem: 22131)
Thơ Xuân xướng họa


hoa dao 3

Bài xướng:

XUÂN CHIỀU LẠC PHỐ

Bốn mươi năm, vẫn Tết tha phương

Bao trạm thời gian... cuộc hý trường!

Nắng trải thềm hoa, Hương Tỉnh Thức

Trăng về Xóm Hạc, Gió Trầm Hương
Gieo vần Xuân Mới, Thơ Hoài Vọng

Tưởng Khúc Thanh Bình, Nhạc Ngát Chương
Tuyết trắng vườn ai, Chiều Lạc Phố!

Xuân nào Đoàn Tụ, Bến Yêu Thương.

 

DIỆU MINH TUỆ NGA

 

 

Hoa Anh Dao 5



Bài họa:

 

XUÂN VIỄN XỨ

 

Thêm một mùa Xuân chốn viễn phương

Nhớ về quê cũ trắng canh trường!

Tháp xưa chuông sớm luôn vang tiếng

Chùa cũ trầm khuya mãi ngát hương.

Thi hứng gợi tình ghi mấy khúc

Văn nguồn khơi ý thảo vài chương

Thả hồn theo tuyết rơi song vắng

Viễn xứ lòng người rộn luyến thương.

 

TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/03/2012(Xem: 22081)
Thở vào, cảm nhận hơi vào Thở ra, cảm nhận hơi ra Chú tâm lắng nghe hơi thở Vọng tâm vọng tưởng dần xa
02/03/2012(Xem: 15799)
Một đóa sen đã nở rộ Đã làm xong Việc của mình... - Làng Đậu
01/03/2012(Xem: 15584)
Nếu ngược đường Bến Ngự, Nam Giao, Thăm chừng con dốc có còn cao, Nghe hồi chuông tối còn vang vọng, Ru điệu nam mô tự thuở nào.
25/02/2012(Xem: 14443)
Như Ngài, Là hiện thân của hàng Bồ Tát, Còn Ngài, đời vẫn hát, Bài ca hy vọng ngập tràng.
23/02/2012(Xem: 19430)
Ta yêu non nước quê mình Sông dài biển rộng in hình sơn khê Người sau kẻ trước đề huề Truyền trao nối tiếp ước thề có nhau
23/02/2012(Xem: 16730)
Quê Hương có gió bốn mùa Đạo Pháp có tiếng chuông chùa quanh năm Quê Hương có ánh trăng rằm...
19/02/2012(Xem: 15895)
Có một ngày nào đó, Nhớ nhà không nói ra, Bấm đốt tay, ừ nhỉ, Xuân này nữa là ba... Thích Hạnh Tuệ
17/02/2012(Xem: 18540)
Họ ngồi đó Bên nhau Đàn ông Đàn bà Không nhìn
08/02/2012(Xem: 18508)
Cõi tạm trần gian chừ viễn biệt Lời thiên thu gọi đón ta về Nhưng trước ngày đi xin gởi tặng Cho người dăm ca khúc tình quê
01/02/2012(Xem: 26273)
Một tấm lòng, một con tim hay một thông điệp mà Mặc Giang nhắn gởi: “Cho dù 10 năm, 20 năm, 30 năm. Năm mươi năm nửa kiếp còn dư, Trăm năm sau sỏi đá còn mềm...