Nếu có thể (thơ)

14/02/201508:06(Xem: 14525)
Nếu có thể (thơ)

hoang hon
Nếu có thể lau khô dòng lệ

Thì em ơi, sông biển cạn bao lần
Nếu có thể đời không hưng phế
Hoa mùa thu và lá rụng mùa xuân.
Nếu có thể đời như mộng ước
Chẳng ai sầu khóc mãi giữa đêm thâu
Nếu có thể con thuyền trôi ngược nước
Bến sông xưa còn đợi bến sông sau?
Nếu có thể vo mặt trời nhóm lửa
Đâu còn mưa đâu còn nắng cuối đường
Nếu có thể kéo mây về trước cửa
Gió có buồn, gió có khóc mười phương?
Nếu có thể mai em về bến giác
Ai cùng ta gánh vác những gian nan?
Nếu không thể điều này hay điều khác
Hãy chân tình sống trọn kiếp trần gian!

        Chùa Thiên Trúc, California, tháng 2/2015


hoang hon2
ĐÊM RỚT

Hàn Long Ẩn


Đêm khuya lắm mà đôi mắt vẫn mở
Miền tâm tư dốc ngược cả thời gian 
Chiếc quả lắc gõ đều như nhịp thở
Tiếng côn trùng rên siết cuộc tan hoang
Nằm suy tưởng rồi thấy mình ảo vọng
Mãi đuổi hình bắt bóng giữa phù du
Đời là thực hay đời như giấc mộng
Sao một đời lây lất bến không hư
Ta tự hỏi, đã bao lần hóa kiếp
Dòng sông trôi biền biệt đến phương nào
Chẳng ai đáp, chỉ ngoài kia gió rít
Và trên trời lác đác những vì sao
Đêm đặc quánh màu cà-phê loang lổ
Ta nằm nghe ký ức vỡ trong hồn
Từng vết rạn, từng mảng buồn nham nhở
Rớt liên hồi về một cõi vô ngôn.

                California, Chùa Thiên Trúc, đêm 4/2/2015
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2012(Xem: 14886)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 17824)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 24305)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 12861)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 13903)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 13508)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 17498)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19329)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 23628)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12235)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình