Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*:
Nhà phía đông có đứa trẻ ốm,
Ta sang săn sóc,
Nhà phía tây có bà mẹ gầy,
Ta mang cho túi gạo,
Nhà phía nam có người đang chết,
Ta sang khuyên đừng sợ,
Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau,
Ta sang can thôi bỏ đi.
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy,
Tôi còn là cô bé tuổi mười hai.
Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm,
Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn,
Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt,
Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa
Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
Ôi! Anh em ơi!
Hãy hát cho nhau nghe
Hãy hát cho yêu thương
Mời biển đông sóng vỗ
Hãy hát cho xanh xao
Gọi nhức đau mầm lá
Hãy hát cho hoang vu
Những cuộc tình hóa gió
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử,
một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch.
Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn
thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân.
Tu từ vô tận đến lần hôm nay
Cố xong qua khỏi kiếp này
Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền
Niết Bàn là chốn thần tiên
Thong dong một cõi cho riêng phận mình
Thế gian như cuộc đăng trình
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.