Khủng bố (thơ)

29/01/201507:34(Xem: 14115)
Khủng bố (thơ)

 

Hoa Cuc Chau Phi (12)

KHỦNG BỐ

 

 

 

Phải đâu thế giới hôm nay

Khủng bố bắt đầu vào cuộc

Từ khi con người có mặt

Khủng bố đồng hành từng ngày

 

Những là :

                   Sát hại trộm cướp

                   Tinh vi lừa đảo

                    Đàn áp quy chụp

                    Nhân danh dốt nát

                   Đỏ đen băng nhóm…

 

Phải đâu !

Nay khủng bố chỉ mang bom đạn

Đến nhà ga, tàu điện, phi trường

Liều tự sát chổ người tụ tập

Hay những nơi cơ sở công đường.

 

Tính thêm;

Nỗi sợ hải từ những trái bom…

Những điều không muốn thấy,

Phải thấy …!

Những điều không muốn nghe,

Phải nghe…!

Những ác tư duy không cần,

Lại cần…!

 

Giáo dục, Đạo Đức vỏ ốc

Bắt đầu từ những dục tham.

 

Sẵn sàng nổ tung

Bao nhiểm ô, thảm họa thiên nhiên

Khi dòng sông

Lòng đất,

Núi rừng

                   Là sự chết!

Khi khoảng trời vẩn đục bởi khí độc…

Có khủng bố nào

Khủng bố hơn !

 

                              MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

ĐỒ YÊU!

 

Khi xưa

Phật Ngài bỏ ráo

Sau lưng chẳng tiếc, ra đi

Vấn thân vào đại tuyết lảnh

Tìm ra mối đạo Từ Bi.

 

Con đường bình an : Vô nhiễm

Con đường ý thức : tự thân.

Nhận ra qui trình hiện tượng

Khổ đau từ ấy… tiêu dần!

 

Cửa đạo thường hằng mở rộng

Thênh thang lộng gió muôn phương

Lòng người thường khi khép kín

Hoang vu phía trước con đường.

 

Ngày nay có người đến Phật

Cầu xin, cầu xin lắm điều…

Khiến trên sen vàng chín phẫm

Phật nghe, Phật càng sợ nhiều…!

 

Ngày xưa Phật bỏ tất cả

Bây giờ nhẩm nhẩm… đồ yêu !

 

                                                      MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/12/2014(Xem: 14052)
Cuộc đời như một dòng sông Đời người phiêu bạt theo dòng nổi trôi Buông xuôi theo kiếp luân hồi Hết trong đến đục khổ thôi thác ghềnh Khiến cho cứ mãi lênh đênh Sóng vùi gió dập tận nền khổ đau
16/12/2014(Xem: 17488)
Kinh thư biến hóa biểu đồ Con tàu thiền quán qua bờ kiến tri Tâm linh thực nghiệm đêm ngày Thực hư bất khả tư nghì, ô hô!
14/12/2014(Xem: 14181)
Mờ mờ sương giăng núi thẳm. Bàn chân bước qua một lần Tình trong tay áo bâng khuâng Con đường tương tư lận đận.
14/12/2014(Xem: 14435)
Tánh Tuệ luôn mãi huy hoàng Sao Phàm Phu Tánh hiên ngang trị vì Hốt giác, hốt mê liền khi Chấp Ngã, chấp Pháp níu ghì bủa vây
11/12/2014(Xem: 16690)
- Luân hồi sáu nẻo vào ra Tùy theo nghiệp báo dẫn ta thăng trầm Người hiền thì được siêu thăng Kẻ ác thì bị giam cầm khảo tra Về đâu cũng bởi tại Ta...
11/12/2014(Xem: 16058)
Nước mùa thu với mặt hồ phẳng lặng Luôn trong xanh phản chiếu cả bầu trời Cõi bình yên hiện hữu khắp muôn nơi Hãy trân quý để muôn loài cộng hưởng Sống an ổn là một điều sung sướng “Phân biệt” sinh sóng gợn nước trào dâng Bầu trời xanh tĩnh lặng cũng mất dần
11/12/2014(Xem: 14375)
Thân già bịnh tật ốm đau Vào nhà dưỡng lão trước sau một mình, Đầu óc lú lẩn vô minh Lại thêm khó tính cảm tình cũng không. Vệ sinh tắm rửa khó lòng Lau chùi kỳ cọ y công tận tình,
10/12/2014(Xem: 18166)
Vệ giang chiều cuối năm, Tôi về mưa lâm thâm. Dáng Mẹ tre gầy guộc Thương! Con lệ đá câm!
09/12/2014(Xem: 16329)
Hôm nay con lại về đây Cầu siêu lễ Phật theo Thầy tụng kinh Thời kinh thật quá oai linh Người âm siêu thoát, hữu tình vui lây Giọng Thầy dẫn chúng thật hay Chúng con hòa nhịp hăng say rõ ràng Lời Thầy ấm cúng ngân vang Tâm Thầy tha thiết xốn xang lòng người Thời Kinh như Phật hiện đời
03/12/2014(Xem: 18292)
Thoạt sinh ra đã tìm về huyệt mộ Từng sát na biến chuyển xác thân nầy, Vô thường từng phút từng giây Trẻ thơ rồi đến cái ngày diệt vong. Đời người chỉ thoáng qua như giấc mộng Tỉnh giấc rồi vạn sự giai không