Chứng Thành Đạo Quả (thơ)

29/01/201507:16(Xem: 13183)
Chứng Thành Đạo Quả (thơ)


Buddha_1
CHỨNG THÀNH ĐẠO QUẢ


Ngài đi đến khắp đó đây

Học tu với các vị Thầy trứ danh

Mặc dù Ngài đã tựu thành

Đến chỗ cao nhất, sánh bằng Tôn Sư.

Thế rồi, Ngài cũng giã từ

Vì chỗ chứng đắc không như nguyện Ngài.

Trải qua suốt sáu năm dài

Hành trình có một không hai trong trần

Ngài tu khổ hạnh, ép thân

Phương phi biến dạng dần dần suy hao.

Nhịn ăn, nhịn thở,… ốm đau

Hình dung tiều tụy khác nào bộ xương

Nhìn vào sao khỏi thảm thương?

Vốn là Thái Tử giờ đương sắp tàn !

Rồi chợt ý nghĩ thoáng ngang

Thân Ta sắp bỏ, Đạo Vàng nơi nao?

Thế thì mục đích thanh cao

Cứu dân, độ chúng làm sao vẹn thành?

Ngài bèn đổi pháp môn hành

Cơ thể tráng kiện, tinh thần sáng ra

Bát sữa nàng Tu Xà Đa

Ngài liền nhận lãnh để mà trợ duyên

Rồi Ngài đến Ni Liên Thuyền

Thả bát xuống nước phát nguyền như sau :

“Nếu Ta tìm được Đạo mầu

Bát kia sẽ nổi và trôi ngược dòng”.

Diệu kỳ hợp với điều mong

Bát kia lại nổi ngược dòng mà trôi !

Năm anh em Kiều Trần Như

Tưởng Ngài thối thất chí tu ban đầu.

Nghĩ rằng Đạo quả cao sâu

Muốn cho chứng đặng Đạo mầu, lý chân

Phải nên hành hạ xác thân

Cho tiêu nghiệp chướng, mới gần thanh cao.

Anh em của họ bảo nhau

Rời Ngài tìm đến nơi nào tu riêng.

Ngài không vì thế ưu phiền

Bồ Đề nương cội tinh chuyên tu trì

Kiết già vững chắc uy nghi :

“Nếu chưa thành Đạo dù gì xảy ra

Cho dù tan nát thân Ta

Nguyện không dời chỗ, không xa Bồ Đề”.

Ma Vương bao phủ tứ bề

Ngài an nhiên định, không hề đổi thay.

Sấm giông, cát chạy, đá bay

Một vùng náo động lung lay lá cành.

Chúng Ma quậy phá tanh bành

Muốn Ngài rối loạn, không thành Đạo cao.

Tay cầm vũ khí chỉa, đao

Dùng cung tên bắn ào ào gió giông.

Điềm nhiên tĩnh toạ như không

Tự nhiên có lực thần thông che Ngài.

Bao nhiêu nhiễu loạn bên ngoài

Vẫn không ảnh hưởng đến Ngài mảy may.

Thấy không thắng được cách này

Bao nhiêu cách khác Ma bày hết ra.

Nào là dụ dỗ thiết tha :

“Phước ngươi Thái Tử thật là quyền uy

Mặc tình mà hưởng thiếu chi?

Giờ thân sắp chết còn gì mà mong?

Sao ngươi lại nỡ đành lòng

Cha già, Mẹ yếu trông mong đợi chờ?

Vợ xinh, con dại ngây thơ

Thần dân trăm họ biết nhờ cậy ai?

Sao ngươi phí bỏ đời trai

Lẽ nào rừng thẳm cốt hài gửi chôn?

Ngươi nên nghĩ lại, nên khôn

Bao điều tốt đẹp vẫn còn chờ ngươi.

Sống sao cho trọn kiếp người

Ân tình báo đáp rạng ngời tổ tông.

Ngồi đây ích lợi gì không?

Thân tàn rời rã vào lòng đất thôi?!”

Ma Vương cố trút bao lời

Như không nghe thấy, Ngài ngồi thản nhiên.

Nhập sâu trong các tầng thiền

Bao lời ve vãn chẳng phiền chẳng lay

Ma Vương đổi cách hại Ngài

Dàn ra Ma nữ hình hài kiêu sa

Yểu điệu xinh đẹp nõn nà

Dung nhan cá lặn, chim sa cõi trần.

Đung đưa uốn lượn tấm thân

Khiến cho Ngài loạn, tâm thần tán hao.

Nhưng không công dụng chút nào

Vì Ngài chẳng bị xuyến xao động tình.

Ngài rằng : “Những kẻ vô minh

Các ngươi có biết thân mình ra sao?

Chỉ là túi đựng đồ dơ

Không mang đi giấu, nhởn nhơ ích gì?”

Nữ Ma xấu hổ biến đi

Ma Vương không có cách gì chuyển lay

Bởi Ngài công lực sâu dày

Ma Vương rốt cuộc chạy dài cho xong

Tuần tự Ngài chứng lục thông

Tam minh trọn vẹn, trong trần không hai.

Canh Ba ló dạng Sao Mai

Chánh Đẳng Chánh Giác Như Lai tựu thành.

Sáng soi mọi việc rành rành

Nên Ngài tuyên bố tử sanh dứt rồi :

“Bao lâu trôi nổi luân hồi

Giờ Ta khám phá ra ngôi nhà này

Đòn dông, kèo cột, đòn tay

Cùng người thợ cả công dày bấy lâu.

Nay không xây được nữa rồi.

Đây là kiếp chót luân hồi thoát ra.”

Chư Thiên trỗi nhạc, tán hoa

Tôn vinh Đức Phật Thích Ca Đạo thành.

Hôm nay ôn lại hành trình

Công Ngài khó nhọc, mênh mông đất trời.
Hương hoa dâng cúng Liên Đài
Đường xưa mây trắng theo Ngài, noi gương.

Dù gặp ác quỷ ma vương

Phong ba bão táp không sờn, dấn thân

Trên là báo đáp Tứ Ân

Dưới là độ hết trầm luân muôn loài.

 

Theo dấu Như Lai - Thích Đồng Trí

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/05/2015(Xem: 13519)
Từ trong sâu thẳm u mê Nhân sinh chìm đắm bốn bề khổ đau Ngu ngơ giữa chốn bi sầu Tìm đâu lối thoát bể dâu luân hồi? Đông, Tây khát vọng than ôi! Một nền minh triết rạng ngời nhân gian Thế rồi trong kiếp lầm than
21/05/2015(Xem: 11964)
Ham lục trần càng mệt lục căn, Lòng thường phẳng lặng khỏe chi bằng, Chân Tâm giữ được là duyên phước, Ảo mộng cần chi có chất văn, Bóng rọi trong gương cũng bóng,
21/05/2015(Xem: 12332)
Tĩnh tâm. Lắng đọng. Im lìm. Đất trời chung một. Nổi chìm lá hương. Càn khôn tề tựu âm dương Nhấp môi. Tận hưởng. Tám phương tan hòa.
21/05/2015(Xem: 12400)
Ngọn lau vượt sóng chập chùng Đong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyên Nhìn xuyên mạch đá tham thiền Nhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.
18/05/2015(Xem: 15992)
Lòng từ bi kết hợp cùng trí tuệ Thương chúng sanh từ Đâu suất giáng trần Chốn Ta bà thị hiện tiếng chuông ngân Ngài thức tỉnh biết bao người giác ngộ
18/05/2015(Xem: 16348)
Trận động đất kinh hoàng tại Nepal Trận động đất lớn nhất trong lịch sử Một trong những trận động đất thứ dữ Đã tiếp diễn xảy ra trên trái đất này Bàn tay, rộng mở bàn tay Lòng vàng, rộng mở quý thay lòng vàng Một đồng cũng quý, xin ban Hai đồng cũng quý, cái ân cứu đời
16/05/2015(Xem: 18631)
Tích Quan Âm Diệu Thiện Lưu truyền ở nước ta Qua thể thơ lục bát Và các bài dân ca. Tích kể rằng, ngày trước, Đã lâu, từ rất lâu, Có một ông vua nọ
16/05/2015(Xem: 17678)
Trong các truyện cổ tích xưa, tôi nghĩ Truyện Quan Âm Thị Kính được nhiều người Biết và đọc, vì có nhiều triết lý Về nhân tình thế thái, chuyện muôn nơi. Sao thế nhỉ, sao cuộc đời cứ bắt Người đàn bà phải gánh chịu buồn đau
16/05/2015(Xem: 11415)
Con người vốn ngu dốt Nên rất dễ bị lừa. Nhưng khó mà thuyết phục Rằng họ đã bị lừa. Cũng chính vì ngu dốt, Họ thích sống bầy đàn. Vừa không phải suy nghĩ, Lại vừa được an toàn. Con người và con vật
16/05/2015(Xem: 12901)
Tại một quán ăn ở Thượng Hải, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non. Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rớt xuống, rơi xuống chiếc cặp da của tôi đặt trên ghế. Theo bản năng tôi nhảy dựng lên, nộ khí xung lên, khuôn mặt trở nên sầm xuống. Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì, con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”