Gió cuốn tro bay (thơ)

26/01/201505:19(Xem: 15715)
Gió cuốn tro bay (thơ)
blank

Namo Buddhaya
 
Một cảnh Sati hỏa táng trên dòng sông cạn 
Niranjana (sông Ni Liên).
Đứng ngắm một đỗi rồi thanh thản đi về.. 
Mùa Đông của trần thế 
hay mùa đông của đời người 
ngẫm..
có khác chi nhau?
 
''Hạt bụi '' nào rồi cũng rứa thôi! 
Bodhgaya monk  

blank

.. Bao nhiêu năm làm kiếp con người  
( SINH )
blank
 
Chợt một chiều tóc trắng như vôi ( LÃO )
blank
Lá úa trên cao rụng đầy ( BỊNH )
blank
  Inline image 2
Cho trăm năm vào chết một ngày. ( TỬ ) 
Trở về với cát bụiTG: Hoàng Tá ThíchTừ xa xưa thiên hạ lúc nào cũng đã giàu nghèo chênh lệch nhau rất nhiều. Nhà giàu dư ăn dư để, kẻ nghèo  thì thiếu thốn quanh  năm. Tuy nhiên những bi kịch về giàu nghèo  ở nước ta từ xưa cũng không đến nỗi như bây giờ ở Phi châu. Có nội chiến ở Lybie mới phanh  phui ra chuyện tài sản của Tổng thống  Gadhafi đến hơn cả trăm tỷ đô la sau 42 năm làm cha mẹ của dân. Từ chuyện này mới ra chuyện khác, Tổng thống  Zimbabwe, vì chỉ mới làm Tổng thống khoảng 30 năm, nên tài sản ít hơn, “chỉ có” chừng  sáu bảy chục tỷ. Nhưng nếu  tổng  thống  giàu như thế mà dân chúng  khá giả thì không nói làm gì. Đằng này Phi châu đã là cái xứ nghèo đói nhất trên thế giới, mà dân chúng Zimbabwe của Tổng thống  Robert Mugabe thì gần như hầu hết đều da bọc xương, đói khổ đến không bút nào tả cho xiết, trong khi cả hai vợ chồng tổng thống thì xài tiền như nước.Thế giới hiện giờ có trên 6 tỷ dân, nhưng tỷ phú thì chỉ có hàng trăm là cùng, Những tài sản công khai thì cũng chỉ bốn năm chục tỷ như Bill Gates, đã là kinh khủng lắm rồi, chứ đâu có đến hơn trăm tỷ như của ông Gadhafi kia. Không biết những ông vua khác, những ông tổng thống khác của các nước nghèo đói tài sản đếm được bao nhiêu. Tuy nhiên nếu có thì con số người giàu đến bậc tỷ phú cũng không thể là nhiều. Những tỷ phú như Bill Gates, Warren Buffet… giàu có là do tài kinh doanh của họ, không thể nào nói được, nhưng các ông tổng thống kia thì chắc chắn là chỉ có vắt máu của nhân dân ra để làm giàu mà thôi.Mới đây, tin tỷ phú  Bills Gates gác kiếm giang  hồ, không thèm lý đến chuyện làm ăn, đã như một quả bom nổ trong giới kinh doanh, nhất là lãnh vực máy điện toán. Cả hai vợ chồng nhà tỷ phú này không phải vì quá giàu có hay quá già mà nghỉ để hưởng thụ; trái lại, cả hai đều còn đang ở tuổi trung niên, nhưng lại muốn để hết của cải và thời gian còn lại cho một công việc cứu nhân độ thế: giúp đỡ các nước chưa phát triển, còn nghèo đói.Bill Gates là nguời khôn ngoan thức thời, có một hôm đã nghĩ ra được cái chân lý, là chết trên đống của cải của mình là một cái chết rất vô duyên, nên cả hai ông bà đã đồng tình cống hiến hết tài sản để giúp đỡ người nghèo: cứu đói, xây trường  học, mở bệnh  viện cho các nước nghèo khó. Không những thế, cả hai ông bà lại còn để hết công sức và không ngại tốn kém tìm kiếm nguyên nhân gây những chứng bệnh khó chữa ở Phi châu hòng giúp dân chúng thoát khỏi bệnh tật. Đúng là những Bồ-tát của nhân loại. Không chỉ Bill Gates, mà những tỷ phú giàu có khác do hai bàn tay tài giỏi của họ như Rockfeller, như Warren Buffet… cũng có tấm lòng nhân ái, bỏ rất nhiều tiền của của họ vào những quỹ từ thiện để làm công đức. Thực ra, có tiền dư của để, bỏ ra cho bớt những người nghèo, cũng không phải là khó khăn lắm, nhưng đang ở trên đỉnh cao của danh vọng, quyền lực như Bill Gates mà bỏ ngang như thế, chắc trên đời chỉ có một. Không những bỏ ngang  mà còn đem công sức ra nghiên  cứu những biện pháp giúp đỡ người nghèo khổ mới là khó. Đã ngồi trên cái ngai vàng tột đỉnh mà buông  được không phải dễ dàng gì. Như ông Tổng thống Gadhafi chẳng hạn. Nếu ông ta chịu khó ngưng tay để hưởng thụ, thì với đống của cải đó, mấy đời con cháu sau, có xài hoang phí đến mấy cũng khó mà hết. Trái lại, ông ta còn tham lam, lại muốn thêm quyền lực, muốn khống chế cả đồng euro của Âu châu, còn muốn làm vua của những ông vua khác, nên mới sinh chuyện, để cuối cùng phải sống chui sống nhủi, phải kiếm một nơi nào đó bên Phi châu để xin tỵ nạn mà cũng không được, cuối cùng đành  chịu đựng  cái chết thảm. Thường nói “nghèo mà ham”. Ai nghèo  mà chẳng ham. Đằng này lại là “giàu mà ham”. Có lẽ nên thêm một chữ: “giàu mà còn ham” thì mới phải. Đã giàu nứt đố đổ vách mà còn ham, mới là chuyện lạ.Cái chuyện giàu còn muốn giàu thêm thì thực ra cũng thường tình. Cái chuyện đang giàu có tột đỉnh mà từ bỏ được thực khó, và không phải động  lực nào cũng đều giống nhau. Lâu lắm, tôi có nghe chuyện một nhân vật cũng rất lạ lùng: ông ta là chủ nhân của hộp đêm Crazy Horse nổi tiếng ở Paris từ những năm năm mươi. Ông này không những giàu có, mà còn là người đã từng kết giao với những nhân vật nổi tiếng trên thế giới thời đó. Đến lúc tuổi già, mặc dù sức khỏe vẫn còn tráng kiện, ông ta tự kết liễu cuộc đời huy hoàng của mình bằng một phát súng vào đầu. Người thân của ông ta cho biết, ông từng thổ lộ là đối với họ, ông ta cho là mình đã đạt đến tột đỉnh của danh vọng, nên không muốn một hôm nào đó, người đời sẽ nhìn thấy ông ta trong hình ảnh một người già tiều tụy, mất hết quyền lực. Có thể ông ta cũng thấy được cái vô thường của cuộc đời, nhưng cái động lực để từ bỏ danh vọng của ông ta cũng chỉ là kết quả của lòng kiêu ngạo và ích kỷ của mình, không đem lại ngay cả cho cuộc đời của chính ông ta một chút ý nghĩa nào. Lại có những người khác, trước khi chết, mới cống hiến tài sản cho các tổ chức từ thiện, vì chẳng biết để lại cho ai. Cũng vẫn là một chuyện dễ dàng. Tất cả đều khác với Bill Gates. Nhà tỷ phú này có đến ba người con, nhưng chỉ để cho con cái một ít tài sản để lập thân mà thôi. Ông là người đã ngộ ra cái lẽ vô thường của nhà Phật và đã làm cho đời sống của ông có ý nghĩa cao quý bằng cách đem hạnh phúc đến cho kẻ khác. Tóm lại, một chữ “buông” đơn giản không phải là đơn giản. Hiểu là một chuyện, làm được là một chuyện khác. Lịch sử có ghi lại câu chuyện về Ngài A-lịch-sơn đại đế, một vị hoàng đế nổi tiếng quyền lực nhất của vương quốc Macedonia ở Âu châu trước Thiên Chúa giáng sinh: Trước khi qua đời, ngài ra lệnh cho quần thần phải thực thi ba điều trong đám tang của ngài: Thứ nhất là hai bên quan tài phải khoét hai cái lỗ vừa đủ hai bàn tay ra ngoài. Thứ hai là tất cả quan ngự y đều phải khiêng quan tài của ngài. Thứ ba là vàng bạc châu báu phải được rải cho dân chúng trên lộ trình đám tang của ngài. Ấy là để cho người đời thấy rằng khi chết, thì một người đầy uy quyền, giàu có như ngài thì cũng chỉ còn hai bàn tay trắng. Đã đến lúc phải ra đi thì có bao nhiêu bác sĩ tài giỏi cũng không làm gì được. Và sau cùng, của cải đã không mang theo được thì còn cất giữ làm gì.__(())__
 
Bụi về với mây..      
blank
blank
blank
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/10/2019(Xem: 9426)
Lúc đói nghèo ta thường mong ước Khi giàu rồi chẳng dứt tham lam Thói đời tráo trở bất an Còn đâu hạnh phúc an nhàn tấm thân.
08/10/2019(Xem: 12352)
Kính bạch Thầy, nhìn hình phái đoàn hành hương Tu Viện Quảng Đức leo núi lên chùa Hang Cọp (Tiger Nest) ở Bhutan, mà con cảm thấy tiếc cho bản thân một thời chạy nhảy lúc trẻ . Nhân dịp tuần lễ cao niên tại Úc nhiều chương trình rầm rộ Free cho ai đã quá lục tuần , con kính xin đóng góp bài thơ như sau và kính chúc Thầy vẫn mãi dồi dào sức khỏe cho đến ngày trở lại Melbourne sau chuyến hành hương rất tốt đẹp và đầy đạo vị và tạo rất nhiều công đức cho Phật tử trong Đại Gia Đình Quảng Đức
06/10/2019(Xem: 11633)
Trước khi câu chuyện xảy ra Ở bên châu Á người ta nói rằng Voi và chó chẳng kết thân Chẳng bao giờ có thể gần gũi nhau, Voi không ưa chó từ lâu Chó thời hãi sợ voi, đâu muốn gần
05/10/2019(Xem: 30629)
Xuân và Thi Ca là tập hợp của những bài pháp thoại, văn và những bài thơ cảm nhận về xuân qua nhiều thể tài văn chương khác nhau. Từ khi có đất trời là có xuân, xuân biểu hiện giữa muôn ngàn sự sống linh hoạt và sống động. Xuân là một bức tranh đời kỳ diệu; là bản trường ca vô tận, với nhiều cung bậc trầm bổng khác nhau, chuyển sức sống lên tận mạch nguồn của muôn vật và nhân sinh; xuân mở ra cho con người một bầu trời đầy trăng sao và hy vọng;
03/10/2019(Xem: 11400)
Mỗi ngày giây phút thoáng qua Giờ đây nhìn lại tuổi ta đã già Làm thơ chia sẻ gần xa Mong rằng bạn đọc thứ tha lỗi lầm
03/10/2019(Xem: 11685)
Kính bạch Thầy, xem hình ảnh chuyến hành hương kỳ này, con thật thấy ngậm ngùi cho số phận mình bị đau khớp gối , nhưng hình ảnh quý nhân mà con gặp được năm nào cũng làm con thấy an ủi . Đây là bài thơ chuẩn nhất để nói về đại quý nhân mà con được gặp . Kính HH
28/09/2019(Xem: 9975)
Làng thôn kia cách kinh thành Tính ra trăm dặm quả tình xa xôi Trong làng có một giếng khơi Nước trong, ngon ngọt khác đời lâu nay,
27/09/2019(Xem: 9856)
Có đôi lúc giật mình… sao sửa Pháp! Không nhẫn kham chờ đúng lúc… tuỳ duyên Khó giải thích… thôi đành ” CỨ TỰ NHIÊN ” Ai hiểu cho… Tâm cứ luôn xao xuyến…
16/09/2019(Xem: 13152)
Đừng nên thấy xấu chê bai Cũng đừng ganh tỵ, người tài hơn ta. Đừng nên chứng tỏ đa tài Cũng đừng tranh luận, kẻ say men nồng. Đừng nên nói những lời ngông Cũng đừng chữi mắng, cho lòng nhẹ vơi. Đừng nên oán trách đất trời Cũng đừng oán hận, cho đời mất vui. Đừng nên thấy khó mà lùi Cũng đừng nhục chí, chôn vùi tấm thân.
15/09/2019(Xem: 11692)
Bé là ai mà thoáng nhìn đẹp quá Đầu thì tròn còn trán lại thì cao Ngồi bán già đôi mắt nhắm nhẹ vào Dõi hơi thở nhịp nhàng như trăng sáng.