Tình xuân (thơ)

23/01/201506:54(Xem: 16396)
Tình xuân (thơ)


hoa mai-4

***







TÌNH XUÂN


 

Đâu đợi có Mai,

Có Đào trước ngõ

Hay nến hồng, câu đối, quả đưa.

Lòng ta như ngọn gió vờn biếc cỏ

Mênh mông về theo mỗi bước chiều trưa.

 

Từng ý niệm

Nở tươi trên màu lá

Mảnh tim đời hương quyện khắp trời xa

Chân rám nắng trên lối mòn sỏi đá

Thương giọt mồ hôi cát bỏng ngày qua. !

 

Đâu đợi có hoa Hồng

Hay mà Thược Dược

Chữ Phước thếp vàng, xanh dĩa bánh chưng.

Khi ta để mắt nhìn về phía trước…

Phía sau ta còn lắm kẻ đau thương !

 

Dù mặt đất chưa có màu hoa nở

Nhưng ta vẫn đi giữa mùa xuân

Đàn chim én chưa bay về hăm hở

Thương ai còn đau giọt lệ trầm luân.!

 

Từ thuở nguyên xuân

Trời đất đẹp,

Tấm lòng của biển vẫn mênh mông.

Bên góc phố

Vỉa hè,

Ngõ đời chật hẹp…

Ai mang cho những giọt nắng chiều đông ?

 

THƠ như hạt cơm, hạt muối

XUÂN như nắng ấm, hương hoa.

Hạt gạo trắng thơm hương đồng

Hạt muối mặn xanh tình biển

Nắng xanh đời

Xuân gọi bốn mùa hương.

 

                                          LOUISIANA, tháng 1.2015.

                                                MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/08/2012(Xem: 15271)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 18562)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 15934)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn
28/07/2012(Xem: 14737)
Con thường sống ngẩn cao đầu mẹ ạ Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi
28/07/2012(Xem: 18422)
Cái gọi là Đường Lưỡi Bò Nghe thật lạ, không vô Cũng không phải dưới đất chui lên Cũng không phải trên trời rớt xuống...
28/07/2012(Xem: 22062)
Biển Đông dậy sóng Đang đe dọa Việt Nam cùng Đông Nam Á Đường Lưỡi Bò là lưỡi hái xâm lăng...
10/07/2012(Xem: 23610)
Đời vốn vô thường, nhân duyên nghiệp báo Hãy cùng nhau nương náo trọn kiếp người...Quảng Chánh
09/07/2012(Xem: 14740)
Mười ngón tay ngoan em chắp búp sen thiền, Nguyện cuộc đời hết cảnh khổ triền miên... Thích Phước Ngọc
01/07/2012(Xem: 26140)
Ai mong ước trở về Chân-Thiện-Mĩ Cũng phải vào nguồn tỉnh thức tâm linh Cần hướng đến mẫu số chung: Vô Ngã
24/06/2012(Xem: 17454)
Bạch Xuân Phẻ là nhà thơ không xa lạ gì với nhiều người. Anh còn có biệt-hiệu là Tâm Thường Định. Thơ anh đã xuất-hiện trên nhiều trang mạng, trên báo-chí trong và ngoài nước. Anh đã cho ấn-hành bốn tập thơ “Hương Lòng”, “Mẹ, Cảm-Xúc Và Em”, “AWAKEN: Buddhism, Nature, and Life”, và “Tưởng Niệm và Tri Ân”.