Từng giọt thanh lương (thơ)

10/01/201507:27(Xem: 17672)
Từng giọt thanh lương (thơ)
blank

Namo Sakya Muni Buddha


Do everything with the mind that lets go
Do not excpect any praise and reward
If you let go a little
You will have a little peace
If you let go alot
You will have alot of peace.
If you let go completely
You will know complete and freedom.
Your struggles with the world will have come to an end. 

Làm bất cứ việc gì cũng với tâm xả bỏ.
Đừng kỳ vọng sự đền đáp hay tán dương.
Xả bỏ một ít sẽ có một ít bình an.
Xả bỏ nhiều sẽ có nhiều bình an.
Xả bỏ hoàn toàn sẽ được bình an hoàn toàn
và cuộc đấu tranh với thế gian này đi đến chỗ chấm dứt.


(Thiền sư Ajahn Chah)
blank

Đôi tai của tâm hồn

Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại 
cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa. 

Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ, tại sao mình lại không được hát? 
Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao? Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. 
Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi. 

"Cháu hát hay quá!'. Một giọng nói vang lên: "Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ,
cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui vẻ". Cô bé ngẩn người. Người vừa khen cô bé 
là một ông cụ tóc bạc trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm rãi bước đi. 

Hôm sau, khi cô bé tới công viên đã thấy ông già ngồi ở chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền từ
mỉm cười chào cô bé. Cô bé lại hát, cụ già vẫn chăm chú lắng nghe. Ông vỗ tay nói lớn: "Cảm ơn 
cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay quá!" Nói xong cụ già lại chậm rãi một mình bước đi. 

Cứ như vậy nhiều năm trôi qua, cô bé giờ đây đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô gái vẫn không 
quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành ghế đá trong công viên nghe cô hát. Một buổi chiều mùa đông, 
cô đến công viên tìm cụ nhưng ở đó chỉ còn lại chiếc ghế đá trống không. 

Hỏi một người làm trong công viên, cô nghe được câu trả lời: 
“Cụ già ấy đã qua đời rồi. Cụ ấy điếc đã hơn 20 năm nay." 

Hugo Nguyên
Photo: ĐÔI TAI CỦA TÂM HỒN    Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa.     Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ, tại sao mình lại không được hát? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao? Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi.     "Cháu hát hay quá!'.  Một giọng nói vang lên: "Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui vẻ". Cô bé ngẩn người. Người vừa khen cô bé là một ông cụ tóc bạc trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm rãi bước đi.     Hôm sau, khi cô bé tới công viên đã thấy ông già ngồi ở chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền từ mỉm cười chào cô bé. Cô bé lại hát, cụ già vẫn chăm chú lắng nghe. Ông vỗ tay nói lớn: "Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay quá!" Nói xong cụ già lại chậm rãi một mình bước đi.     Cứ như vậy nhiều năm trôi qua, cô bé giờ đây đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô gái vẫn không quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành ghế đá trong công viên nghe cô hát. Một buổi chiều mùa đông, cô đến công viên tìm cụ nhưng ở đó chỉ còn lại chiếc ghế đá trống không.     Hỏi một người làm trong công viên, cô nghe được câu trả lời:   “Cụ già ấy đã qua đời rồi. Cụ ấy điếc đã hơn 20 năm nay."   (Sưu tầm)
Từng Giọt Thanh Lương 

Xin như là giọt nước
Ngủ trên lá sen mềm
Mặt trời lên thức dậy
Rong chơi cùng gió êm.

Xin như là giọt mưa
Rơi ướt hồn đá sỏi,
Mầm yêu thương ngủ vùi
Vươn vai trong ngày mới.

Xin như là giọt nắng
Thắp trong đôi mắt buồn
Sáng lên niềm hi vọng
Sau tháng ngày đau thương..

Xin hóa thành giọt sương
Thăm đóa Quỳnh mới nở
Chúng ta đều Vô thường
Thương đời nhau tạm bợ! 

Xin nguyện làm giọt nhớ
Lạc trong trái tim người
Nhắc ai đời mộng mị
Về đi, về đi thôi! 

- Xin là giọt thanh lương 
Trên nhành dương của Mẹ
Một giọt.. khắp mười phương
Xoa dịu lòng nhân thế.

Nguyện cho nghìn giọt lệ
Trôi xuôi vạn nỗi niềm.
Mắt trong nhìn dâu bể
Vẫn rạng ngời, an nhiên..

Thích Tánh Tuệ 

Thich Tanh Tue's photo.
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/11/2018(Xem: 11032)
Có những vần thơ tuôn ra từ cảm xúc , Từ nội tâm thấu đạt được điều chi . Hãy sẻ chia có thể được.... một khi Là thực hiện.... kiếp đời : Nếp sống Đạo .
17/11/2018(Xem: 10245)
Ta ngữa bàn tay để nhớ Chẳng gì nắm giữ được lâu Thế gian vô thường biến đổi Thoáng qua giây phút bạc đầu.
17/11/2018(Xem: 13242)
Từ trong chánh niệm môi cười Thong dong an trú, không lời bớt thêm Thở cùng một nhịp nhẹ tênh Ta ôm ve vuốt trái tim mặt trời.
14/11/2018(Xem: 10349)
Mi từ đâu tới vậy mi? Cầm tinh con Chuột, mặt mày ghét ghê! Từ đâu kiếp trước mà về Làm con cái của Ba Me trong nhà?
14/11/2018(Xem: 11675)
Với nhiệt tình , phấn đấu tìm chân lý , Gắng lên em...định hướng cuộc đời mình . Tìm vị Thầy nương tựa ...chuyển tâm linh, Khi em sẵn sàng, Thầy liền xuất hiện !!
14/11/2018(Xem: 9853)
Kính tặng bác Đào Văn Bình. Kính cảm ơn bác đã chia sẻ nhiều bài viết hữu ích trên các trang mạng Phật Giáo Hải Ngoại. (Mời xem trang tác giả bác Đào Văn Bình) Tôi mơ cõi nước Ta Bà Miễn sao cuộc sống chan hoà tình thương Lòng không sầu muộn vấn vương Vui niềm xả bỏ đoạn trường bủa vây.
12/11/2018(Xem: 15445)
NGỘ Thắp đèn xem truyện Tây Du Xem xong ngộ thấy mình ngu lâu ngày Trí tâm bừng sáng nhờ Thầy Vô ngôn mật ý đắp đầy kiến tri!
11/11/2018(Xem: 16134)
Tôi mơ cõi nước của Đức Phật Di Đà, Nơi không có con người gian dối. Không có qủy ma, Cho nên cây trái ở đây cũng mang vóc dáng thật thà.
09/11/2018(Xem: 14355)
RẼ Gió trăng ngàn hú ban đêm Sét tình giáng xuống mộng êm bên đường Trăm sông về biển bình thường Một dòng sông rẽ vào vườn hoang liêu.
07/11/2018(Xem: 12256)
Hôm nay sinh nhật nhớ về Con đường tu tập chẳng hề đổi thay Dù bao năm tháng chông gay Chuyên tâm hành thiện đêm ngày lạc an Lòng không tham nhiễm thế gian Lợi danh chẳng bám bạc vàng chẳng ham