Như Lai (thơ)

22/12/201407:01(Xem: 15349)
Như Lai (thơ)

Buddha_200


NHƯ LAI

Như Lai là đến tùy duyên
Là đi tự tại giữa miền hư không
Tựa như những giọt nắng hồng
Vô tư xuống chốn dương trần rồi tan

Mưa rơi từ phía cuối ngàn
Rồi mưa trở lại vô vàn từ mây
Vô thường gió thổi mây bay
Vô thường mây lại đến ngày kết mưa

Mùa đi mùa lại sang mùa
Hoa luân hồi nở như chưa đã từng
Như Lai vào cõi sắc không
Đã từ vô thủy vô chung dặm trường

Hạt sương vốn những hạt sương
Bụi đường vốn hạt bụi đường phù hư
Vầng trăng khi tỏ khi lu
Nhưng trăng là của thiên thu bốn bề

Thế gian chẳng ước hẹn thề
Sống bao năm chỉ ngày về...Như Lai.

Chùa Thiên Trúc, California, Tháng 11/2014
Hàn Long Ẩn




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/05/2012(Xem: 13421)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
27/05/2012(Xem: 15041)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
26/05/2012(Xem: 13560)
Mỗi lần ta gặp nhau Đều có niềm vui nhỏ Hôm nay anh lại có Một cánh hồng trao em
26/05/2012(Xem: 14813)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 15308)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 14234)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 13802)
Nói với Sarah (thơ)
18/05/2012(Xem: 12888)
Bên hiên Thiền Thất (thơ)
16/05/2012(Xem: 13405)
Mẹ Việt Nam đi tu (thơ)
16/05/2012(Xem: 13111)
Không biên giới (thơ)