Như Lai (thơ)

22/12/201407:01(Xem: 15203)
Như Lai (thơ)

Buddha_200


NHƯ LAI

Như Lai là đến tùy duyên
Là đi tự tại giữa miền hư không
Tựa như những giọt nắng hồng
Vô tư xuống chốn dương trần rồi tan

Mưa rơi từ phía cuối ngàn
Rồi mưa trở lại vô vàn từ mây
Vô thường gió thổi mây bay
Vô thường mây lại đến ngày kết mưa

Mùa đi mùa lại sang mùa
Hoa luân hồi nở như chưa đã từng
Như Lai vào cõi sắc không
Đã từ vô thủy vô chung dặm trường

Hạt sương vốn những hạt sương
Bụi đường vốn hạt bụi đường phù hư
Vầng trăng khi tỏ khi lu
Nhưng trăng là của thiên thu bốn bề

Thế gian chẳng ước hẹn thề
Sống bao năm chỉ ngày về...Như Lai.

Chùa Thiên Trúc, California, Tháng 11/2014
Hàn Long Ẩn




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2014(Xem: 16671)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế
30/07/2014(Xem: 16379)
Hiếu Niệm (thơ) của Trần Trọng Khoái
30/07/2014(Xem: 20206)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
29/07/2014(Xem: 13983)
Đôi khi đời đau khổ Tập thở nhẹ và cười Nếu không làm như thế Chỉ thiệt mình mình thôi
29/07/2014(Xem: 13292)
Gặp Thầy nhớ chị Hà Thanh Người Ca Sĩ ấy vang danh một thời Chị đi như lá Thu rơi Đời người sinh tử kiếp đời luân lưu !..
29/07/2014(Xem: 30533)
Hồng đỏ cài lên đẹp tuyệt vời Phải nên trân trọng nhé người ơi! Những ai còn mẹ còn hồng đỏ Màu đỏ thắm tươi vẻ rạng ngời
28/07/2014(Xem: 14935)
Em xin.. vừa đủ muộn phiền Để môi còn biết làm duyên nụ cười. Em xin vừa đủ niềm vui Để em biết sống ngọt bùi sẻ chia Em xin vừa đủ bạn bè Khi đời mưa gió.. vỗ về, ủi an. Em xin vừa đủ trái ngang Để thương thêm cảnh lầm than kiếp người. Em xin vừa đủ ơn đời Đề hồn chan chứa một trời yêu thương..
23/07/2014(Xem: 20811)
Thật thảm thương cho chuyến bay định mệnh Ba mẹ con người Việt phải chia ly Hai chín năm (295) người số phận chung kỳ Phần thân xác thấp thỏm chờ nhận diện Bao người thân đang góp phần cầu nguyện Cho linh hồn nghe pháp sớm siêu thăng Thác an nhiên về nơi chốn vĩnh hằng
22/07/2014(Xem: 15823)
Sắc sắc, không không, như bóng ngựa, Trùng trùng, điệp điệp, tựa áng mây. Mặt trời đông mọc, lặn tây, Sớm còn chiều mất, cỏ cây nở tàn. Cuộc đời như ngọn đèn trước gió, Khi lu mờ khi sáng tỏ nay mai. Con thuyền chèo lái đôi tay, Qua bao chìm nổi, chuổi ngày trầm luân.