Thăng hoa đời sống (thơ)

14/12/201406:02(Xem: 15095)
Thăng hoa đời sống (thơ)


lotus_5
THĂNG HOA ĐỜI SỐNG

Tánh Tuệ luôn mãi huy hoàng
Sao Phàm Phu Tánh hiên ngang trị vì
Hốt giác, hốt mê liền khi
Chấp Ngã, chấp Pháp níu ghì bủa vây

Tham Sân Si là bậc Thầy
Sử sai điều khiển thân đây phục tùng
Đắm say tạo nghiệp hiểm hung
Sắc tài danh lợi cùng chung thực thuỳ

Chúng sanh đắm đuối mê ly
Cho là hạnh phúc trường kỳ ơi chao !..
Đảo điên gian trá, cống cao, 
Màn chi Tàm - Quí lao xao giựt dành

Đánh mất bản tánh cao thanh
Thoả thuê Dục Nhiểm ngọn ngành khổ đau
Hãy nên tỉnh thức cho mau
Cải tà quy chánh tươi màu nhân sinh

Hành thiện tâm thái an bình
Xã buông dính mắc nhẹ thinh cõi lòng
Đời sống càng lúc hanh thông
Tánh Tuệ thấp thoáng tâm đồng thăng thoa

Cõi tịnh ngay đây Ta Bà
Người người chuyển hoá nhà nhà Phật Môn

Quảng An, Houston, Tx
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/05/2012(Xem: 16398)
Khi bước chân con không còn chập chững, Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn... Nguyễn Trung Kiên
12/05/2012(Xem: 14379)
Kỷ Niệm Khóa Tu Mùa Xuân Năm 2012 Tại Chùa Hải Đức Florida - Thơ: Châu Ngọc - Lê Hoa Nhụy
03/05/2012(Xem: 16302)
Ta lặng ngó nàng thơ vồn vã bước Lên đồi mây gối mộng ước sơn hà Ngày hun hút hiu buồn đành khép lại
03/05/2012(Xem: 17807)
Nghĩ về thân thể thì đừng mong không bệnh khổ, không bệnh khổ thì dục vọng dễ sanh.
03/05/2012(Xem: 16554)
Ta đi tìm bạn phương nào Nhòa đôi tròng mắt, lao đao thân gầy Xuôi về Đông lại lên Tây...
03/05/2012(Xem: 17971)
Cứu xét Tâm Tánh thì đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở học không thấu đáo.
03/05/2012(Xem: 14742)
Những dấu buồn cất giữ đã bao năm Nay nói hộ nhau nghe bằng biểu tượng Đáy mắt mẹ, khoảng đắng cay còn đọng
02/05/2012(Xem: 20129)
Xin xót thương những linh hồn ngạ quỷ Đừng sát sinh, đừng giỗ tiệc đua đòi Mình hưởng thụ, nhưng họ thêm đau khổ
28/04/2012(Xem: 15712)
Trần gian cung phụng Đản sanh Mỗi Tâm mỗi Bụt viên thành truyện xưa Quản chi tạt gió xan mưa...
26/04/2012(Xem: 16703)
Bài này khuyết danh và có niên đại khoảng năm 1950, HT Thích Như Điển đã đọc cho Hạnh Tuệ chép lại để lưu truyền.