Tu để làm gì ? (thơ)

11/12/201409:01(Xem: 16708)
Tu để làm gì ? (thơ)
1/ Tu để làm gì ??
 
- Tu là chuyển hóa cuộc đời
Si mê tham giận thành người thiện lương.
 
2/ Tại sao phải tu ??
 
Cuộc đời đầy dẫy đau thương
Sanh già bịnh chết tìm đường thoát ra.
 
3/ Chết đi về đâu ??
 
Luân hồi sáu nẻo vào ra
Tùy theo nghiệp báo dẫn ta thăng trầm
Người hiền thì được siêu thăng
Kẻ ác thì bị giam cầm khảo tra
Về đâu cũng bởi tại Ta...
 
4/ Có linh hồn chăng ??
 
- Đời người ta có hai phần
Một là thể xác, hai là tâm linh
Khôn ngoan tài trí thông minh
Tâm hồn linh cảm biết người biết Ta,
Nghĩ suy tính toán sâu xa
Nằm mơ thấy cảnh thấy ta thấy người.
Xác thân xương thịt ở đời
Làm bằng cát bụi rã rời còn chi,
Linh hồn là kẻ chỉ huy
Nói năng suy tính thịnh suy kiếp người.
 
5/ Sao gọi là nhân quả ??
 
Ăn thì no, uống thì đã khát
Chăm học thì khôn, lười nhác u mê.
Khéo tay thì phải học nghề
Đạo đức người trọng, quê mùa người chê.
Trồng đậu được đậu, trồng kê được kê
Nhân nào Quả nấy khó bề trốn quanh.
 
6/ Ta đến từ đâu ??
 
Từ bào thai mẹ mà ra
Nghiệp duyên cấu tạo thân ta thế nầy
Từ vô số kiếp đến nay
Xuống lên sáu nẻo đổi thay thân hình,
Trước kia học giỏi bây giờ thông minh
Nhân đức từ thiện chư thiên
Giết người cướp của ngục hình khảo tra,
Đã sinh vào cõi ta bà
Thiện ác phải chọn để mà tái sanh.
Làm người có đủ nhân duyên
Tìm thầy học đạo não phiền tiêu tan
Tương lai đến cảnh Niết Bàn...
 
 
7/ Như lai có phải là hiện tại chăng ?
 
- Danh xưng Phật Tổ Như Lai
Phật là giác ngộ ba thời cũng không.
Chơn Như Phật Tánh cũng đồng
Xưa nay tĩnh lặng ngoài vòng Khứ Lai.
 
8/ Làm sao biết được người nào đã giãi thoát ??
 
Người giải thoát không còn nhân ngã
Không tham lam sân hận si mê
Không còn vọng chấp khen chê
Từ bi hỉ xả... đi về tự do.
 
 
9/ Niết bàn là nơi chốn chăng ??
 
-Niết bàn cảnh giới siêu nhiên
Thân tâm thanh tịnh chẳng phiền não chi,
Thánh nhân đại trí đại bi
Viễn ly điên đảo liễu tri Niết Bàn.
 
10/ Chúng sanh đang sống trong Niết bàn hay 
Điạ ngục ??
 
- Chúng sanh trong cõi ta bà
Tùy theo tâm địa tạo ra Niết Bàn
Thiện tâm tạo cảnh thanh nhàn
Tình thương rộng mở niết bàn không xa.
Địa ngục tâm ác tạo ra
Sát sanh hại vật cửa nhà nát tan,
Gây nên bao cảnh tóc tang
Tâm vẽ địa ngục niết bàn chẳng sai.

     Seattle, 10-12-2014. NK.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/01/2011(Xem: 14389)
Dâng một giò lan cúng Phật Một chiều Đông rụng hiên sân Ngoài vườn hương lan gió thoảng Dặm trời sương khói bâng khuâng.
27/01/2011(Xem: 14168)
Tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên...
27/01/2011(Xem: 13120)
Tuổi cao không già giặn Thân ở chốn trần lao Nếu tâm không vững chắc Nam Bắc thành phân chia
22/01/2011(Xem: 21026)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền
22/01/2011(Xem: 12710)
Từ đây ở cõi Ta Bà Chúng sanh nối bước Phật Đà từ bi Thắp lên ngọn đuốc cùng đi Trên đường giải thoát viễn ly vọng tình Đoạn trừ phiền não vô minh
19/01/2011(Xem: 14040)
Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám dòng sông miền núi trong lành. Đường tới biển, tới thơ gian khó, Nhưng hãy hòa với biển xanh. Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám chàng trai miền núi yêu đời. Các anh đi trên trăm đường gian khó, Mũ của mình đừng để rơi!
15/01/2011(Xem: 13561)
hỏng tay ra phố một mình Đêm ba mươi xả buông giành áo cơm Mặc người chộn rộn lo toan Ta tìm ta giữa ngổn ngang dập dìu Phàm phu chen với cao siêu
14/01/2011(Xem: 18100)
Vạt nắng vui đùa cơn gió thoảng nụ cười hoa nở lúc xuân sang chân tình từng bước ru hoang dại mở cánh mai vàng đón ước mơ ta đi tìm đến cửa thiên thanh từ thưở lòng son ngủ giấc dài bao thiên niên kỷ, nhìn mây nước giật mình, thấy bóng vẫn không phai..
14/01/2011(Xem: 14318)
Đã lâu rồi, gặp lại nhau, chúng mình đều già hết. Người bạn thân ở lúc nào đó, nay nhìn lại, cũng khó nhận ra. Mái tóc đã bạc, vầng trán có nhiêu gạch dài, đôi mắt vẫn hoang vu như ngày nào. Tôi mỉm cười vì ngày xưa, anh cũng từng nhìn đôi mắt tôi, thăm dò. Lúc đó, cao hứng làm sao, tôi vội trả lời bằng hai câu thơ nhí nhố của tuổi trẻ “ mắt tôi chứa cả bầu trời. Mắt tôi ôm cả một đời thương yêu”..Thế mà thời gian đã vội trôi qua, phong trần đã cướp đi nhiều thứ trong anh, trong tôi..
11/01/2011(Xem: 14122)
Hôm ấy vào ngày hoa sen nở, Lòng tôi lơ đãng lạc phương nao? Trên tay giỏ hoa dường trống rỗng...