Sợ Hơn Là Chết (thơ)

11/12/201406:45(Xem: 15383)
Sợ Hơn Là Chết (thơ)

nguoi gia
 Tặng cho ai yêu đời, cầu sống 100 tuồi

 
Thân già bịnh tật ốm đau
Vào nhà dưỡng lão trước sau một mình,
Đầu óc lú lẩn vô minh
Lại thêm khó tính cảm tình cũng không.
Vệ sinh tắm rửa khó lòng
Lau chùi kỳ cọ y công tận tình,
Tuổi già thấy tắm thất kinh
Lăn qua trở lại cực hình kêu la
Múa tay chống cự người ta
Vòi nước cứ dội cứ xoa xà phòng,
Mặc cho ông cứ vẫy vùng
Y công cứ phải làm xong phần mình.
Cảnh già xem thấy giật mình
Cầu sao hết thọ an bình ra đi.
Học theo giáo lý từ bi
Ăn chay niệm Phật hướng về Tây phương.
Giúp đời mở rộng lòng thương
Phước đức sẵn có tai ương không còn.
Tuổi già bên cháu bên con
Thân không tật bịnh trí còn sáng trong.
Tu hành thời phải gắng công
Cho qua một kiếp thoát vòng trầm luân.

 Seattle, 10-12-2014.

TNK.



Cảm tác khi xem xong video clip này:
https://www.facebook.com/photo.php?v=355553074599009&set=vb.316487051838945&type=2&theater 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/01/2012(Xem: 14312)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18161)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19912)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 24523)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12495)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 22586)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 15085)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.
13/01/2012(Xem: 28048)
Ánh sáng từ trái tim trong sáng (clear heart) của vị thiền sư đang thiền định từ nửa đêm đến gần rạng sáng đã trở thành ánh trăng, và bởi vậy, trăng vẫn sáng...
13/01/2012(Xem: 19300)
Xuân pháo đỏ cúc vàng bánh tét Con thơ cười giữa tiếng trống lân Khói nghi ngút giữa nhan và pháo Chan hòa trong nắng ấm tình xuân
03/01/2012(Xem: 11348)
Bánh Chưng bánh Tét vui Xuân đến Hoa Cúc hoa Mai mừng Tết sang Thềm Xuân gió thoảng mưa rơi nhẹ Tâm bình thanh thản chúc an khang