Sợ Hơn Là Chết (thơ)

11/12/201406:45(Xem: 16714)
Sợ Hơn Là Chết (thơ)

nguoi gia
 Tặng cho ai yêu đời, cầu sống 100 tuồi

 
Thân già bịnh tật ốm đau
Vào nhà dưỡng lão trước sau một mình,
Đầu óc lú lẩn vô minh
Lại thêm khó tính cảm tình cũng không.
Vệ sinh tắm rửa khó lòng
Lau chùi kỳ cọ y công tận tình,
Tuổi già thấy tắm thất kinh
Lăn qua trở lại cực hình kêu la
Múa tay chống cự người ta
Vòi nước cứ dội cứ xoa xà phòng,
Mặc cho ông cứ vẫy vùng
Y công cứ phải làm xong phần mình.
Cảnh già xem thấy giật mình
Cầu sao hết thọ an bình ra đi.
Học theo giáo lý từ bi
Ăn chay niệm Phật hướng về Tây phương.
Giúp đời mở rộng lòng thương
Phước đức sẵn có tai ương không còn.
Tuổi già bên cháu bên con
Thân không tật bịnh trí còn sáng trong.
Tu hành thời phải gắng công
Cho qua một kiếp thoát vòng trầm luân.

 Seattle, 10-12-2014.

TNK.



Cảm tác khi xem xong video clip này:
https://www.facebook.com/photo.php?v=355553074599009&set=vb.316487051838945&type=2&theater 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/03/2014(Xem: 25940)
Trời đất mênh mang sương khói, một thời thơ trẻ dại, bàng bạc nắng quái u buồn nơi quê nhà giữa hai đầu biển núi lung linh. Sinh năm 1952 ở Quán Rường, Tam Kỳ, thuộc tỉnh Quảng Nam, một chốn miền “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm. Rượu hồng đào chưa nhấm đà say” ấy, Nguyễn Lương Vỵ lớn lên trong một gia đình có truyền thống Nho học. Từ thuở nhỏ vốn bẩm sinh có năng khiếu làm thơ, đặc biệt được ông nội ( nguyên là một nhà Nho, có thời kỳ làm chánh tổng ) trực tiếp truyền dạy các loại thơ tứ tuyệt, Đường luật, nên biết mần thơ ngay từ lúc 12, 13 tuổi, thuở còn chạy rông chơi bên mấy cổ tháp rêu phong Chiên Đàn, cạnh dòng sông Tam Kỳ và bãi biển Tam Thanh xanh biếc mộng.
26/03/2014(Xem: 15954)
Sen kinh Phật Loài hoa tiết hạnh dị thường Đêm đêm giữ ngọc, gìn hương cho đời Trinh nguyên lay động đất trời Thơm câu kinh Phật, ngát lời ca dao.
26/03/2014(Xem: 17479)
Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm Con người trở nên lạnh nhạt Năm tháng trôi qua âm thầm Một ngày, một đời không khác.
26/03/2014(Xem: 21297)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 18132)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 42025)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 17583)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 22407)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 20133)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn
20/03/2014(Xem: 39734)
Khi được tuệ giác vô thượng Bản thân rực sáng muôn phương thế giới Ba mươi hai tướng sáng ngời Tám mươi vẽ đẹp, mọi người giống con.