Ta cứ tưởng .... (thơ)

30/11/201406:32(Xem: 17165)
Ta cứ tưởng .... (thơ)
vothuong2


Ta cứ tưởng đời này chắc thật
Cứ đua tranh dành giật với người
Lo toan tính toán lỗ lời
Thiệt hơn xảo trá hại người lợi ta.
Biết đâu vay trả không xa
Nhân nào Quả nấy thật là chẳng sai.
Thân nầy chẳng thể lâu dài
Ốm đau bịnh tật hình hài héo khô,
Vậy thôi chớ có mưu mô
Mang theo ác nghiệp xuống mồ chưa tan
Không siêu làm quỷ lang thang
Đêm trường mờ mịt khóc than lạnh lùng.
Cho dù tài trí anh hùng
Không tu cũng phải trôi lăn đời đời ,
Xét thân cát bụi tỉnh rồi
Tu nhân tích đức luân hồi thoát ra...
 " Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ tâmm kia mới bằng ba chữ tài!" ( Nguyễn Du)
 " Đời người nào có bao lâu
Trắng răng đến thuở bạc đầu quá nhanh,
Một thời tuổi trẻ tóc xanh
Má hồng môi thắm đẹp xinh tuyệt vời,
Vui tươi hớn hở yêu đời
Bao nhiêu hy vọng xa vời ước mong,
Có bao nhiêu chẳng vừa lòng
Túi tham vô tận không ngừng đấu tranh,
Ngờ đâu mạng sống mong manh
Già nua bịnh tật đến gần bên lưng
Tử thần thăm hỏi vô chừng
Thân tàn gởi nắm thịt xương xuống mồ,
Bao nhiêu sự nghiệp cơ đồ
Cả đời tích lủy một giờ hóa không,
Thôi còn chi nữa mà mong
Nghiệp duyên gây tạo dữ lành mang theo.
Kiếp người quả thật hiểm nghèo
Vô thường vô ngã khổ sầu vô minh,
Mê man chẳng biết phận mình
Chẳng bao giờ hỏi rằng: - Mình là Ai ???

Seattle, Thanksgiving, 2014.
Thích Nguyên Kim





Clip_vo_thuong

Clip: 1 bé gái biến thành phụ nữ 60 tuổi chỉ trong 5 phút






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/08/2010(Xem: 17269)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 17501)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 15918)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 15021)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 16134)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 14793)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 16545)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”
04/08/2010(Xem: 15108)
Rằng xưa, có Mục Kiền Liên Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông “Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng “Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng “Túc mệnh”, “Lậu tận” vô can Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
04/08/2010(Xem: 15012)
Bảy tình (thơ)
16/07/2010(Xem: 27079)
Vừa qua, được đọc mấy bài thơ chữ Hán của thầy Tuệ Sĩ đăng trên tờ Khánh Anh ở Paris (10.1996) với lời giới thiệu của Huỳnh kim Quang, lòng tôi rất xúc động. Nghĩ đến thầy, nghĩ đến một tài năng của đất nước, một niềm tự hào của trí tuệ Việt Nam, một nhà Phật học uyên bác đang bị đầy đọa một cách phi pháp trong cảnh lao tù kể từ ngày 25.3.1984, lòng tôi trào dậy nỗi bất bình đối với những kẻ đang tay vứt "viên ngọc quý" của nước nhà (xin phép mượn từ này trong lời nhận xét của học giả Đào duy Anh, sau khi ông đã tiếp xúc với thầy tại Nha trang hồi năm 1976: "Thầy là viên ngọc quý của Phật giáo và của Việt Nam ") để chà đạp xuống bùn đen... Đọc đi đọc lại, tôi càng cảm thấy rõ thi tài của một nhà thơ hiếm thấy thời nay và đặc biệt là cảm nhận sâu sắc tâm đại từ, đại bi cao thượng, rộng lớn của một tăng sĩ với phong độ an nhiên tự tại, ung dung bất chấp cảnh lao tù khắc nghiệt... Đạo vị và thiền vị cô đọng trong thơ của thầy kết tinh lại thành những hòn ngọc báu của thơ ca.