Tự Tình Cát Bụi (thơ)

29/11/201409:59(Xem: 17896)
Tự Tình Cát Bụi (thơ)

 
phong canh 2
Tập thơ Huơng Mùa… (tiếp theo)

 

TỰ TÌNH CÁT BỤI

 

22.      Hạt bụi

Ngàn năm bên lối nhỏ

Trút niềm đau muộn phiền

Ngàn năm mang hơi thở

Dìu vợi trời tam thiên.

 

23.      Hạt phù sa

Đổ xuôi miền du mộng

Cho sắc màu cỏ hoa

Muôn bến đời gió lộng

Bồi bãi khắp trời xa.

 

24.      Lối về nào ?

Thênh thang tình hạt bụi

Bờ sương cỏ ngủ vùi

Bỏ quên đời dấu hỏi

Thoáng nhìn mây trắng trôi.

 

25.      Chợt xa khơi

Chợt theo về mộng thực

Cát bụi lầm cuộc chơi

Thoáng nhìn qua bóng nước

Thoáng – Cõi Phật đây rồi .

 

26. Những đường chổi

Gom lại từng hạt bụi

Hạt bụi đời mỏng manh

Bụi lòng, ta vẫn quét

Giữa muôn trùng tử sanh.

 

 27.      Bao mùa

Bóng chiều đổ dài tháp cổ

Sương chiều giăng bạc trời xưa.

Cát bụi ngàn năm cổ độ

Sầu lên tượng đá bao mùa !

 

28.      Tuồng đời

Cảnh đời bao sắc màu

Mắt sầu oen gió bụi

Tuồng đời hương chiêm bao

Ngược xuôi đường dong ruỗi.

 

29.      Chạng Vạng

Đầu non mây tụ tán

Lưng trời mây thong dong

Tỉnh say, đời chạng vạng

Mắt xanh nhìn bụi hồng.

 

30.      Lao xao

Đường lao xao gió bụi

Mắt lao xao phương hồng

Trời lao xao mây nổi

Người lao xao dặm lòng.

 

31.      Xuôi ngược

Như chuyến xe xuôi ngược

Lăn lóc bụi kinh thành

Như con thuyền rẻ nước

Giữa đôi bờ tử sanh.

 

32.      Cuốn lốc

Cơn gió nào cuốn lốc

Thổi mù bụi trùng khơi

Ý niệm nào cuốn lốc

Chao nghiêng sóng bước đời.

 

33.      Nghe kinh

Gió thổi mây, mù, bụi

Hiển lộ vầng nguyệt viên

Con cá nằm khe suối

Nghe chim hót lời kinh.

 

34.      Còn ở

Hạt bụi về non biếc

Giọt sương về thiên không

Chiếc lá xanh còn ở

Giữa núi rừng mênh mông.

 

35.      Họp tan

Người họp tan buổi chợ

Đời như chuyện nước mây

Tháng ngày cho tạm bợ

Có gì ta xưa nay !?

 

36.      Có gì ?

Có gì, ta tự hỏi !

Có gì, ta bây giờ !

Nghìn năm mây trắng nổi

Nghìn năm vai túi thơ.

 

37.      Dặm cũ

Lối sương mòn cuộc lữ

Gió bụi áo sờn vai

Ta mòn qua dặm cũ

Cuối nẻo trời – Như Lai.

 

                                            MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2015(Xem: 15785)
Một cảnh Sati hỏa táng trên dòng sông cạn Niranjana (sông Ni Liên). Đứng ngắm một đỗi rồi thanh thản đi về.. Mùa Đông của trần thế hay mùa đông của đời người ngẫm.. có khác chi nhau?
25/01/2015(Xem: 16077)
Chánh Tinh Tấn quyết tâm làm điều tốt Tứ chánh cần đích thực đấy công phu Thiện và ác như ánh sáng mây mù Ngăn ngừa ác lỡ phát sanh dừng lại
23/01/2015(Xem: 11918)
Là con Phật phải chọn nghề chân chính Hợp duyên sinh lẽ phải lợi ích chung Không riêng mình chân lý mãi chia cùng Niềm hạnh phúc lợi quyền không tổn hại
23/01/2015(Xem: 16002)
Đâu đợi có Mai, Có Đào trước ngõ Hay nến hồng, câu đối, quả đưa. Lòng ta như ngọn gió vờn biếc cỏ Mênh mông về theo mỗi bước chiều trưa.
23/01/2015(Xem: 14790)
Rừng thiền diện mục thị thường thôi! Đông khứ, xuân lai, vận tự hồi! Hang đá, đùn len làn khói núi Triền non, vun thả đám mây trời Nắng mưa biến đổi theo mùa tiết Vui khổ vần xoay đúng nghiệp thời
23/01/2015(Xem: 16199)
Kính Thầy, tôi không hiểu câu: "Tự do là ung dung trong ràng buộc'' là thế nào? Hai chữ " ràng buộc " ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người? Nhưng ở trong tư thế " ràng buộc " thì làm sao có được sự " tự do " và bằng cách nào để chúng sinh "thoát" ra khỏi sự "ràng buộc" này?!
22/01/2015(Xem: 13371)
Có niềm tin khi thực hành Chánh Ngữ Nói chân thành thu nhiếp được người nghe Mang yêu thương qua câu hát lời vè Dùng lời nói nghiệp thiện lành gieo tạo
22/01/2015(Xem: 15691)
Niềm an lạc mọi người đang sẳn có NGŨ DỤC mê làm khổ lụy suốt đời Do tham TÀI phải kiệt sức tàn hơi Tạo của cải bất kể điều thất đức
22/01/2015(Xem: 12797)
Đời hạnh phúc khi không còn phân biệt Với lục căn không đắm nhiễm lục trần (1) Sống buông thư an lạc mãi trào dâng Không dính mắc là cuộc đời giải thoát
22/01/2015(Xem: 14982)
Trắng đục ngàn sương ngọn gió bồng Xa trông chiều quạnh buổi tàn đông. Tiết thời thoáng đã đùa mây bạc Ngày tháng chừng đang kết nụ hồng. Đã biết cành trơ chờ nẩy lộc Mới hay mai lạnh để thơm bông. Bên trời lãng đãng tình hoa cỏ Thì đấy, hương xuân giữa vạn lòng !