Gặp Lại Chính Mình (thơ)

22/11/201419:49(Xem: 14646)
Gặp Lại Chính Mình (thơ)

lotus-21a
Gặp Lại Chính Mình

 

Gặp lại mình giữa tâm vô ngôn

Dừng bước lang thang – bặt tâm hành

Quên thuở vô minh theo huyễn ngã

(Cái “tôi” hư ảo cõi phù  vân)

 

Quán tâm: vọng tưởng hóa chân như

Tuệ giác chiếu soi vạn nẻo đời

Hòa ánh Tâm Kinh vào tục lụy

Truyền đăng tục diệm chốn luân hồi (*)

 

Gặp lại mình giữa lúc định tâm

Im bặt nói năng tận đáy lòng

Giải thoát bao si mê chấp thủ

(Cái “tôi” mộng mị cõi vô thường)

 

Quán vọng tâm: hiện tiền chân ngã

Tịch lặng vầng trăng – sáng cửa thiền

Tri ngộ Tâm Không là diệu hữu

Tịnh độ khơi nguồn giữa đảo điên

 

Gặp lại chính mình – thôi quẩn quanh

Thôi lang thang cỏ nội mây ngàn

Gương đối gương: bổn lai diện mục… (**)

Kính chào thánh thót tiếng chim xuân!

---

Kính mời đọc thêm:

 

Thơ Thiền & Ý Kinh

Đọc bài thơ Hữu Không của Thiền sư Từ Đạo Hạnh:

“Tác hữu trần sa hữu,

Vi không nhất thiết không.

Hữu không như thủy nguyệt,

Vật trước hữu không không”. (***)

Thơ thiền thì khế hợp ý kinh. Tôi xin nêu vài ý kinh.

-“Tác hữu trần sa hữu”: “Tam giới duy tâm, vạn pháp duy thức”.

-“Vi không nhất thiết không”: “Thị cố không trung vô sắc, vô thọ, tưởng, hành, thức… (đến) vô trí diệc vô đắc”.

-“Hữu không như thủy nguyệt”: “Dĩ vô sở đắc cố”. (Không thể nắm bắt được thủy nguyệt).

-Câu cuối cùng, tôi mạn phép thêm cái dấu “:” và viết hoa chữ “Không” cuối bài.

“Vật trước hữu không: Không”: “Sinh diệt diệt dĩ, tịch diệt hiện tiền”. (Tịch Diệt hiện tiền: Tâm Không hiện tiền, Tánh Không hiện tiền).

------------

 

Ghi chú:

(*): Truyền đăng tục diệm: truyền đèn tiếp lửa.

(**): Bổn lai diện mục: Mặt mũi xưa nay; khuôn mặt nghìn đời.

(***):“Có thì có tự may may,

Không thì cả thế gian này cũng không.

Kìa xem bóng nguyệt lòng sông,

Ai hay không có, có không là gì!”

(Phan Kế Bính dịch). 

                                                            

                                                   Tuệ Thiền Lê Bá Bôn

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2014(Xem: 17878)
Kể từ tiếng khóc chào đời Thế gian vui đón thêm người hài nhi Lớn theo tham ái sân si Bụi trần vững bước chân đi dặm đời
21/05/2014(Xem: 21284)
Hầu hết chúng ta lớn khôn đều bắt đầu từ dòng sữa mẹ. Tạo hóa đã ban cho mẹ một bầu sữa ngọt ngào, giúp trẻ sơ sinh có đầy đủ các dưỡng chất và kháng thể mà hiếm có một hợp chất dinh dưỡng nhân tạo nào có thể thay thế được. Và những dòng sữa ấy cũng chính là một phần thân thể của mẹ.
21/05/2014(Xem: 19377)
" 98 tuổi đời Ba Ra Đi Thôi chẳng còn lưu luyến gì, Cháu con đầy đủ nhờ ơn phước Ông bà cha mẹ hãy còn ghi. Tấm lòng chân thật từ bi
19/05/2014(Xem: 23344)
Thầy Minh Đức Triều Tâm Ảnh đã tới thăm Nam California trong những ngày cuối tháng qua. Thầy là một nhà sư nổi tiếng đa tài, giỏi nhiều ngôn ngữ, cũng như xuất sắc về thơ, văn, biên khảo, thư pháp, họa pháp, cờ tướng, sắp đặt vườn cảnh, hiểu ngôn ngữ của đá và cây. Và thầy cũng là một vị tôn túc trong nhà Thiền, với tên gọi trong chùa là: Tỳ kheo Giới Đức, Sư trưởng Huyền Không Sơn Thượng.
17/05/2014(Xem: 16592)
Bạch thầy, con là ai ? - Con là một đứa con lai Nửa lai đức Phật, nửa lai Ta bà. Con là nửa trái me già Nửa kia còn lại thì là.. chôm chôm. Cuộc đời con thích ôm đồm 28 ngày mặn, 2 hôm muối mè.
15/05/2014(Xem: 16807)
Đời người tính tuổi một trăm Mẹ con nay đã tám lăm tuổi già Nhìn Mẹ con thấy xót xa Đôi chân khập khễnh vào ra Mẹ lần Khi xưa Mẹ quá tảo tần
14/05/2014(Xem: 19891)
Xưa kia Từ Phụ đản sanh Chính là đem lại an lành thế gian Vì đời khổ lụy bất an Chúng sanh phải chịu muôn ngàn đau thương
12/05/2014(Xem: 15109)
Mẹ luôn là dòng suối mát Là suối nguồn rưới mát đờii con. Thức khuya dậy sớm trông nom Miếng cơm manh áo cho con ấm lòng
12/05/2014(Xem: 15117)
Nhớ Mẹ Kính dâng Mẹ Tâm Thái, 82 tuổi Nhân ngày Mother's Day Con thường suy nghĩ sẽ một ngày Mẹ về với Phật cảnh phương Tây Để nghe giáo pháp Như Lai thuyết Tỏ ngộ từ đây, ở nơi này.
12/05/2014(Xem: 15507)
Thế gian này thật là kỳ diệu. Có những thứ rất nhỏ bé, rất mong anh mà chúng ta thường không để ý đến, hoặc tưởng là không quan trọng, không vĩ đại, nhưng chính cái nhỏ bé, mong manh ấy mới là nguồn cội của tất cả mọi thứ.