Một bài thơ kỳ vĩ bất khả tư nghì

21/11/201406:32(Xem: 18997)
Một bài thơ kỳ vĩ bất khả tư nghì

lotus_56
MỘT BÀI THƠ KỲ VĨ
BẤT KHẢ TƯ NGHÌ




 

Không thể nghĩ bàn là tiếng thơ của một con người sống trên mặt đất. Giữa thiên thanh vĩnh thúy, tiếng thơ ấy tự bao giờ đã bay lên đồng vọng mông mênh trên cung bậc hùng tráng như tiếng hát Đại Từ, Đại Bi, Đại Hỷ, Đại Xả, phát xuất từ một tuệ giác siêu phàm nhập thánh của bậc đạo sư Mật tông Tây Tạng Langri Thangpa Dorje Senge qua Tám Đoạn Thi Kệ Chuyển Hóa Tâm Thức.

 

Một bài thơ linh diệu được truyền tụng khắp vùng lục địa Châu Á, được chính đức Đạt Lai Lạt Ma và tất cả mọi thánh triết, hiền nhân trên thế giới từ xưa nay đều học thuộc lòng, thường xuyên miên mật áp dụng, thực hiện. Nguyên tác tiếng Tây Tạng, nhan đề Blo-Sbyong Tsig-Brgyad-Ma do Phạm Công Thiện:dịch sang Việt ngữ :

 

TÁM ĐOẠN THI KỆ CHUYỂN HÓA TÂM THỨC

 

I

 

Quyết tâm thành tựu

Sự hạnh phúc rộng lớn nhất cho tất cả sinh vật

Điều này còn hơn cả viên ngọc như ý

Tôi nguyện thường xuyên, liên tục thương yêu, quý mến hết thảy mọi chúng sinh.

 

II

 

Khi chung đụng với người khác

Tôi tự xem mình như là kẻ thấp hèn nhất trong mọi người

Và trong tận đáy lòng sâu thẳm của tôi

Luôn luôn trân trọng, kính quý những kẻ khác, coi họ như tối thượng.

 

III

 

Quán chiếu, xem xét sự lưu chuyển liên tục của tâm thức tôi trong tất cả mọi cử chỉ, hành động

Nếu một lúc nào đó, có nỗi ưu sầu, đau đớn nào đột nhiên phát khởi dậy

Gây tai hại cho chính tôi và cho những người khác

Tỉnh thức đối mặt, nhìn thẳng vào nỗi phiền não ấy, tôi liền chuyển hóa, làm tan biến nó đi.

 

IV

 

Khi chạm mặt với một người có tâm địa ác độc

Với người ngu si bị sai khiến, điều động bởi những điều nham hiểm, gian trá và bởi nhiều sự tàn bạo, điên rồ

Tôi vẫn quý thương, ngưỡng mộ người ấy, người thực khó thấy

Giống như mình bắt gặp một kho tàng trân châu vô cùng quý báu.

 

V

 

Khi những kẻ khác vì ghen ghét, đố kỵ

Đối đãi tôi tệ bạc, sỉ nhục, lăng mạ, chửi rủa tôi đủ điều tàn nhẫn

Tôi cũng hoan hỷ chấp nhận những tiếng lời nặng nề, ghê gớm của họ

Và nhường cho họ hoàn toàn sự đắc thắng.

 

VI

 

Khi có một người mà tôi giúp đỡ tận tình

Tôi đặt hết niềm hy vọng lớn lao vào người ấy

Nhưng rồi, chính người ấy lại giáng xuống đầu tôi bao nhiêu tai họa khủng khiếp

Tôi cũng xem người ấy như một người bạn tâm linh cao tột, như một bậc thầy, một bậc thiện tri thức đúng nghĩa của tôi.

 

VII

 

Nói gọn lại, tôi xin hiến dâng, trao tặng lợi ích tốt lành và hạnh phúc trọn  vẹn cho hết thảy những người mẹ, mọi mọi mẫu thân

Trong cuộc đời này và trong cả sự luân lưu, tiếp diễn miên trường, vạn đại mai sau

Và một cách kín đáo, tôi xin chịu nhận lãnh cho bản thân

Tất cả những tai nạn, khốn khổ, lao đao của tất cả những người mẹ tôi.

 

VIII

 

Hơn nữa, vì không nhiễm dính vào tám cơn gió loạn của thế gian như được và mất, khen và chê, sướng và khổ, danh thơm và tiếng xấu

Bởi nhìn thấy rõ ràng, tường tận tất cả những hiện tượng trong vũ trụ, nhân sinh đều huyễn hóa, huyễn hoặc

Tôi liền thoát khỏi sự chấp trước, bám víu và được giải phóng, giải thoát khỏi mọi sự nô lệ, buộc ràng của thế gian.

 

Chuyển Hóa Tâm Thức là một bài thơ kỳ vĩ, bất khả tư nghì, do đạo sư Langri Thangpa Dorje Senge ngâm nga vang lừng trên những dãy núi cao nguyên, tuyệt mù tuyết phủ Hy Mã Lạp Sơn rờn lạnh. Tiếng thơ ngân rền, vang dội ầm ầm sấm sét, vọng xuyên qua đèo cao lũng thấp, chập chùng xuống vùng châu thổ, phố thị, làng mạc, bình nguyên…

 

Tiếng thơ thần diệu, vô tiền khoáng hậu đã âm thầm chuyển hóa tâm hồn tột độ, rốt cùng, toàn diện. Đó là chuyển qua cảnh giới Bồ đề tâm như Phạm Công Thiện nhận định rốt ráo tuyệt hảo : “Bồ đề tâm trong nghĩa phi thường tuyệt đối là chứng nhập, liễu tri vô tự tính của tất cả mọi sự, tức là Không Tính. Nghĩa là Đại Trí xuyên thấu đại mộng, xuyên vào tất cả những huyễn hóa, giả hiện của tất cả những gì xảy ra trong nội tâm, trong vũ trụ và cả ngoài vũ trụ bao la vô hạn.”

 

Tiếng thơ như hơi thở bất sinh bất diệt của một tâm đạo tối thượng thừa, bao la hoằng viễn, vô lượng vô biên. Huyền đồng cùng tự tánh thanh tịnh, nhất như bình đẳng, độc đáo vô song.

 

Có ai trong chúng ta đã nghe được, cảm được và nhất là sống được với hồn thơ bát ngát đó, dù chỉ một câu thôi cho thật trọn vẹn, thấm thía, thâm nhập vào sâu thẳm tận đáy lòng ?

 

Tâm Nhiên

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/07/2016(Xem: 13843)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 12483)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
29/06/2016(Xem: 16929)
Dù ta không có bạc tiền- Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. - Một là “nhan thí”: nụ cười - Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình
29/06/2016(Xem: 16405)
Con người trên cõi dương gian- Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong- Khi đời này chấm dứt xong- Thảy đều ước muốn về trong đất lành
23/06/2016(Xem: 13269)
Ai cõng mùa xuân qua đây Cho tôi chạm chút hương nầy vào tim Để nghe tình tự trăm miền Màu hoa cỏ Vẫn bình yên muôn nhà.
22/06/2016(Xem: 12928)
Nghe đi nghe mãi nghe hoài Nghe cho thấu hiểu hình hài sắc không Nghe rồi ta nhớ Tánh Không Thong dong một chuyến rừng thông núi ngàn
21/06/2016(Xem: 20736)
Tuyển tập Thơ Đạo của Nhà thơ Vũ Mạnh Hùng Pháp danh Quảng Pháp Ngộ (Ấn hành 6-2016) 01. Đức Sáng Ngời, (Kính dâng Đức Trưởng Lão HT Thích Huyền Tôn), Thơ của Quảng Pháp Ngộ Vũ Mạnh Hùng, Nghệ Sĩ Thu Vân diễn ngâm 02. Phổ Độ Chúng Sanh, (Kính dâng Đức Trưởng Lão HT Thích Như Huệ), Thơ của Quảng Pháp Ngộ Vũ Mạnh Hùng, Nghệ Sĩ Thu Vân diễn ngâm 03. Rạng Ngời Chân Tu (Kính dâng TT Thích Tâm Phương), Thơ của Quảng Pháp Ngộ Vũ Mạnh Hùng, Nghệ Sĩ Ngô Đình Long diễn ngâm 04. Sáng Tươi Đạo Tràng Tu Viện Quảng Đức, (Kính dâng TT Thích Nguyên Tạng), Thơ của Quảng Pháp Ngộ Vũ Mạnh Hùng, Nghệ Sĩ Thu Vân diễn ngâm 05. Quảng Đức Đuốc Tuệ Từ Bi, Thơ của Quảng Pháp Ngộ Vũ Mạnh Hùng, Nghệ Sĩ Thu Vân diễn ngâm 06. Quảng Đức Viên Mãn Niềm Tin, Thơ của Quảng Pháp Ngộ Vũ Mạnh Hùng, Nghệ Sĩ Thu Vân diễn ngâm 07. Quảng Đức Đuốc Tuệ Từ Bi, Thơ của Quảng Pháp Ngộ Vũ Mạnh Hùng, nhạc của Nhạc sĩ Huỳnh Thu Vân, do Ca Sĩ Tâm Thanh trình bày
21/06/2016(Xem: 15566)
Con về đứng trước mộ Cha Rừng thông Đà Lạt quê nhà dấu yêu Sương giăng mắc cảnh đìu hiu Chim buồn nhớ tổ bóng chiều về tây Cha nằm yên, núi phủ mây Nghìn thu yên giấc có hay con về
21/06/2016(Xem: 12972)
Dâng Cha những đóa hoa vàng - Những câu lục bát thay hàng lệ rơi - Câu hò mái đẩy ngân hơi - Cùng du dương nhạc đương thời Cha nghe…
21/06/2016(Xem: 13074)
Nửa năm, trôi vụt qua đời - Ngựa lồng nhịp vó, nụ cười nhịp tim - Thơ còn nhịp với thẳng nghiêng - Tình còn nhịp giấc êm đềm mơ hoa