Tôi và Thầy (thơ)

10/11/201407:40(Xem: 14290)
Tôi và Thầy (thơ)


red_rose_49


TÔI VÀ THẦY

 

                             Tặng quí Thầy Cô Nhân ngày Nhà Giáo VN.

 

 

Thầy là thầy giáo, tôi tu sĩ

Hai kẻ cùng đi một hướng về

Áo trắng, y vàng chung lối mộng

Bên trời sương tuyết trắng hoa lê.

 

Lý tưởng ta cùng tiến đến thôi

Sáng chiều hai buổi ngược rồi xuôi

Học đường thầy đến lo chăm trẻ

Cửa Phật tôi khuyên giác ngộ đời.

 

Cùng đến

Cùng đi

Ngày tháng năm

Dù mưa, dù nắng mấy thăng trầm

Quản bao cát bụi sờn vai áo

Là kiếp dâu xanh trả nợ tằm.

 

Là kiếp tằm, thôi phải nhả tơ

Đêm từng đêm ép trái tim thơ

Thầy lo giáo án, tôi kinh kệ

Hôm sớm lòng vui... bỏ đợi chờ.

 

Em trẻ còn ngu, thầy khổ đau

Lòng người tham ác, tôi lo âu

Thầy đem đèn sách soi ngày tháng

Tôi lấy tình thương mặc dãi dầu.

 

Viên phấn mòn dần người trí thức

Kệ kinh lan mãi bến trầm luân

Áo đời, áo đạo tôi thầy khác

Mà cuối đường về một điểm chung.

 

Rồi một ngày mai trời đẹp vui

Trăm hoa đua nở ngát hương đời

Tôi thầy dạo bước miền phương thảo

Nghe tiếng chim ngàn hót thảnh thơi.

 

                                               MẶC PHUƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/2022(Xem: 7915)
Tồi tàn khô mộc ỷ hàn lâm Kỷ độ phùng xuân bất biến tâm Tiều khách ngộ chi du bất cố Dĩnh nhân na đắc khổ truy tầm.
27/03/2022(Xem: 11078)
Văn, Tư, Tu thăng tiến mỗi ngày khi học Đạo Tuỳ thuộc hoàn cảnh , môi trường, căn cơ bản thân Dựa vào kinh sách, trải nghiệm của hiền nhân ( danh ngôn ) Vẫn có đôi lúc bâng khuâng … Làm sao hiểu giá trị thời gian thêm một chút ! Đã sử dụng chúng hiệu quả đúng tốt (1)
26/03/2022(Xem: 8068)
Nơi chùa Vô Tự, Trên đường Không Lộ , Thành phố Vô Ưu, Tiểu bang Cực Lạc.
26/03/2022(Xem: 8545)
Sống đời bi trí hộ muôn sinh Thúc liễm thân tâm trải nghĩa tình Dưỡng khí tồn thần tăng tuổi thọ Tầm hoa thái nhụy phí xuân xanh Lang thang phóng đãng nhà hư nát Tích thiện tu nhân vạn sự thành Kim cổ luôn chê hàng tục tử Thanh tao vạn thuở mãi nêu danh
25/03/2022(Xem: 9794)
Con Kính tặng Cụ Bà Tâm Thái (Mẫu thân của TT Tâm Phương, TT Nguyên Tạng, NS Tâm Vân) bài thơ này, vì Cụ Bà đã cho chúng con thêm niềm tin và hạnh tinh tấn, mỗi ngày Cụ Bà miên mật hai thời niệm Phật sáng- tối, ngoài thời gian này cụ bà lúc nào cũng giữ mình trong đời sống chánh niệm, tay không rời chuỗi hạt và nghe pháp thoại. Đó là hạnh phúc giản đơn mà ít người biết hưởng ? Kính chúc Cụ Bà Tâm Thái sống lâu trăm tuổi để tiếp tục lan toả hạnh tinh tấn đến cho mọi người. HH
23/03/2022(Xem: 7227)
Kiếp con người sướng vui hay đau khổ? Câu hỏi này đặt dấu hỏi chính ta Quả và Nhân muôn kiếp mới chính là Tốt hay xấu do Duyên ta tạo tác.
21/03/2022(Xem: 13595)
Bạn đã từng yêu thơ, đã từng đọc thơ, đã từng làm thơ, đã từng say đắm với thơ... tôi tin rằng bạn sẽ đứng tim khi đọc tới những dòng: cổng chùa khuya chưa khép bầy sao rủ nhau về soi trong hồ nước biếc tiếng hạc buồn lê thê Tôi đã đứng tim như thế, đã kinh ngạc đọc đi đọc lại các dòng thơ trên. Tôi đã nghiêng đầu, áp tai sát trang giấy để nghe xem tiếng hạc buồn lê thê thế nào. Tôi đã nghiêng trang giấy qua lại để xem có ngôi sao nào rơi ra từ giữa những dòng thơ. Khi đó, tôi đã thắc mắc vì sao có hình ảnh cổng chùa chưa khép trong thơ, có phải vì nhà sư thi sĩ đã đi lạc nơi phố chợ và quên mất lối về.
21/03/2022(Xem: 7227)
Sống an yên giữa dòng đời hối hả Đơn giản biết đủ trong mọi nhu cầu Giữ lòng thanh tịnh tu học chuyên sâu Điều không như ý …vẫn diễn ra suôn sẻ !
20/03/2022(Xem: 9854)
Những tưởng Ninh Giang Thu Cúc sẽ gác bút sau tập nhận định “Đọc Kiều Thương Khách Viễn Phương” nhưng nào có được - bởi nghiệp dĩ đeo mang nên mới có Kiều Kinh gởi đến quý vị. Với tuổi tác và bệnh trạng – tác giả muốn nghỉ viết để duy dưỡng tinh thần, trì chú niệm kinh và chung sống an yên cùng căn bệnh nghiệt ngã là xẹp cột sống lưng... Thế nhưng; với tiêu chí – còn thở là còn làm việc, tác giả không cam chịu là người vô tích sự vì thế NGTC vẫn viết (dù trong tư thế khó khăn) mong đóng góp chút công sức nhỏ nhoi cho nền Văn học nước nhà.
19/03/2022(Xem: 17879)
Thuở xưa có một anh kia Nấu đường cát trắng chuyên nghề đã lâu Một hôm đang bận, chợt đâu Có ông khách nọ sang giàu đến thăm