Bốn mùa an nhiên

06/11/201414:58(Xem: 16956)
Bốn mùa an nhiên
Cay Co Thu


BỐN MÙA AN NHIÊN


Tay bỏng còn khêu bếp hạ tàn
Mặc lòng cứ gợn sóng miên man
Vết khâu buốt nhói thời phiêu lãng
Chực tạt vào thềm thu dợm sang
 
Quyên khàn xa xót tội canh thâu
Trăng rót vàng dôi cúc bạc màu
Đứt vận câu thơ trườn ngắc ngoải
Lá rơi bướm tủi liệm đời sâu
 
Thu chằm xa vắng xuống tang thương
Vô trú phù vân phải đoạn trường
Hiu hắt đìa sen dầu ảm đạm
Vô thường nhắc nhở biết yêu thương
 
Dơi tìm gọi bạn tránh làn đông
Côi cút trời ơi! thiếu ấm nồng
Chỉ có loài hoa hừng hực lửa
Trạng nguyên đỏ thắm tiếp xuân nồng
 
Kiến soi trời động để thiên di
Vật đổi sao dời cứ đến đi
Không- sắc phiêu bồng trong vũ trụ
Có sanh-có tử lẽ huyền vi
 
Thu- hạ -đông... mầm đã nhú xuân
Dẫu từng điêu đứng biết bao lần
Choàng vai cô tịch như bằng hữu
Bất chợt bên thềm hé nụ ngân !
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/12/2013(Xem: 19236)
Ta về bỏ lại đằng sau Chữ Danh, chữ Lợi biển dâu chữ Tình Ta về sống với chính mình Trút đi cái vỏ hư vinh một thời.
25/12/2013(Xem: 16638)
Bạn ghé thăm tôi Một chiều đông lạnh Con chim khách trên cành đang chuốt giọng Như đón chào người khách đến chiều nay.
17/12/2013(Xem: 28037)
Thi sĩ Minh Đức Triều Tâm Ảnh sinh năm 1944 tại Hương Thủy, Thừa Thiên Huế là một bậc tài hoa đủ điệu : Nhà thơ, nhà văn, nhà biên khảo, nhà thư pháp, nhà mỹ thuật tạo vườn cảnh đồng thời là một đại sư theo truyền thống Phật giáo Nguyên thủy Nam tông với pháp hiệu Giới Đức. Xuất gia năm 1973 ở Vũng Tàu rồi làm du tăng khất sĩ qua nhiều xứ miền Sài Gòn, Đà Lạt, Nha Trang, Đà Nẵng…
17/12/2013(Xem: 30904)
Ai có hay chăng bực Đạo nhân Vô vi tuyệt học, vọng là chân? Chính vô minh tánh: Bồ đề tánh Thân huyễn không nầy tức Pháp thân.
16/12/2013(Xem: 38045)
Viết xong cuộc đời ngài Tôi bần thần, dã dượi Sinh lực tổn hao Như thân cây không còn nhựa luyện Như sức ngựa đường dài Hoàn tất cuộc lữ trình lên đến đỉnh đồi cao Ôi! Tôi đã chạy đuổi chiêm bao Muốn vói bắt mảnh trăng trời nguyên thuỷ
15/12/2013(Xem: 41659)
Quan Âm Bồ Tát Lòng mơ nâng đóa sen vàng, Quan Âm Bồ tát nhẹ nhàng ngự lên. Không gian bát ngát mông mênh, Biển khơi Bồ tát lênh đênh thuyền từ, Cứu người đến bến vô dư, Viên thành Phật quả chân như tỏa ngời. Dù cho lửa cháy ngút trời, Quan Âm vào đấy độ người trầm luân.
15/12/2013(Xem: 25062)
Trăng buồn khóc liễu rũ tàn thu, Giá lạnh trời sương gió mịt mù. Cằn cỗi sắc hương mùi nhạt tẻ, Võ vàng son phấn nét mờ lu.
14/12/2013(Xem: 20557)
Sống ở trên đời phải biết Đời Đời như dòng nước chẳng ngừng trôi “Lão Làng” đà trải qua trăm mối Truyền cho Hậu Bối biết cách bơi.
12/12/2013(Xem: 25885)
Con đã lớn khôn từ đôi bàn tay mẹ Che chở đời con từ khi mới tượng hình Chín tháng cưu mang cực nhọc mẹ hy sinh Cho đến ngày chào đời cất tiếng khóc
11/12/2013(Xem: 17752)
Lời vàng tỏa rạng khắp muôn nơi Hãy ngắm thiên nhiên ngẫm cuộc đời