Đừng ngạc nhiên (thơ)

03/11/201418:46(Xem: 14636)
Đừng ngạc nhiên (thơ)


phap mon tu-2

Đừng Ngạc Nhiên

 

Tường Vân

 

Xin đừng quá ngạc nhiên

Mọi điều khó định trước

Tất cả là do duyên

Nên không thể trách được

 

Hãy hoan hỷ người ơi

Bận lòng chi thêm mệt

Để tâm hồn thảnh thơi

Lo sợ gì buông hết

 

Mọi việc trên thế gian

Phải sẵn sàng đối diện

Dù gặp điều gian nan

Tâm vẫn luôn thuần thiện

 

Sống trên cõi đời này

Ai cũng muốn tốt đẹp

Luôn muốn nhận điều hay

Thì tâm đừng nhỏ hẹp

 

Hãy mở rộng tâm từ

Bao dung và thông cảm

Đừng cố chấp khư khư

Tự mình chuốc sầu thảm

 

Hãy lạc quan yêu đời

Bằng ý chí nghị lực

Chánh niệm không ra rời

Đường trước sẽ sáng rực.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2016(Xem: 18667)
Người ơi! mở cánh cửa lòng Để cho trời đất mênh mông hiện vào Mỗi bình minh đến ngọt ngào An lành trên mỗi tế bào thân, tâm.
20/09/2016(Xem: 11952)
Nhớ Thầy - HT Thích Đức Niệm
20/09/2016(Xem: 13007)
Múa may nghĩ cũng quay cuồng Sáu mươi năm trọn vở tuồng trong ta Anh Nhi (Hạnh) từ lúc sanh ra Hồn nhiên trong trắng thi ca với đời
17/09/2016(Xem: 12530)
Hồi xưa trong cánh rừng bên - Họa mi làm tổ ở trên cây đào- Hàng ngày chim hót ngọt ngào - Véo von ca tụng trăng sao đất trời
16/09/2016(Xem: 12318)
Kính dâng Thầy Nguyên Tạng trên đường hoằng pháp HK Vượt trùng dương Thầy hoằng dương Mỹ Quốc Mang pháp lành truyền bá chúng hữu duyên Mình một mình đi suốt cuộc hành trình Không quản ngại dù xa xăm vạn lý.
15/09/2016(Xem: 12177)
Dạt dào, vằng vặc, bao la, Mênh mông, bát ngát đó là Mẹ tôi! , Vầng trăng vằng vặc muôn đời, Dạt dào hơi ấm truyền lời bảo ban
13/09/2016(Xem: 18762)
Tứ sắc đêm ngày tới tới lui Miệt mài năm tháng mãi hên xui Con thơ nhỏ dại chờ trông mẹ Chồng đứng lặng người bóng chiếu soi
12/09/2016(Xem: 12200)
Con đường Mẹ chỉ con đi - Không êm nhụng lụa, không đầy cao sang- Tìm sao khó thấy bạc vàng- Chức danh quyền lực lại càng khói sương
12/09/2016(Xem: 14341)
Sanh tử tử sanh chẳng chút ngừng Tiếp diễn muôn đời mãi không ngưng Nhìn dòng nước chảy luôn bất tận Cùng gió mây trời bổng nhẹ tưng
12/09/2016(Xem: 12526)
Nắng mưa là chuyện bình thường Tu hành là chuyện của người quán sâu Nương theo hơi thở dài lâu Vào ra nhẹ thoát khổ sầu biến tan