Vô Tận Đăng (thơ)

24/10/201406:37(Xem: 14690)
Vô Tận Đăng (thơ)

den_cay_2


VÔ TẬN ĐĂNG!


Ngự hàn lẫm liệt thuở bình Nguyên 
Vang dội đông tây tam pháp quyền 
Phi tướng buông ngôi tìm gốc đạo 
Vô tâm thấy tánh dụng nguồn thiền 
Đầu đà* bất động xa trần tục
Khổ hạnh chơn thường vượt cõi tiên
Rừng trúc sơ khai trăng bát nhã
Truyền đăng vô tận chấn non Yên.


                                       Lê Đăng Mành

*Phép tu khổ hạnh, không cực đoan, không phải để ép xác, mà để giải thoát thân tâm nhằm mục đích diệt trừ, đào thải hết phiền não.
Sách “Trần triều dật tôn Phật điển lục” chép: “Niên hiệu Hưng Long thứ 7 (1300) tháng 10, vua Trần Nhân Tông vào núi Yên Tử, chuyên cầu tu đạo theo hạnh thập nhị đầu đà, tự lấy danh hiệu là “Hương Vân Đại Đầu đà”. Thập nhị đầu đà là 12 phép tu khổ hạnh như: khất thực, chỉ dùng ba bộ áo, ăn mỗi ngày một lần, ở nơi rừng vắng, ngủ gốc cây v.v…
 
SƠ TỔ TRÚC LÂM
                                  TỰ HỌA
 
Kim thân* long thể thuở uyên nguyên
Thắng giặc lánh xa mộng bá quyền
Nhập thế tinh thần bừng cội đạo
Xuất gia cốt cách tỏa chơn thiền
Nhìn đời bất tịnh không cầu tục
Rõ pháp vô thường chẳng trụ Tiên**
Đối cảnh - như nhiên tâm bất động
Nhân Tông Sơ Tổ rạng trời Yên.

                                        LĐM
 
*khi sơ sanh thân ngài tỏa sắc vàng óng
**Tiên vẫn còn bị luân hồi trong lục đạo.


VÔ THƯỜNG
 
Ngày đi chiều cõng nắng về tây 
Vũ trụ vô thường cũng đổi thay 
Xuân hạ nõn nà tươi tốt đẹp 
Thu đông vàng võ úa hao gầy 
Bến xưa bàng bạc làn sương bủa
Mái cũ mơ màng dải khói vây
Ngoảnh lại ta người cầm ảo mộng
Chòng chành chìm nổi giữa tàn phai

                                                LĐM


TỰ TÁNH!
 
Yên tĩnh hành thâm sẽ thảnh thơi 
Bổn lai thường trụ ở đây thôi 
Nuôi tâm phải xả đừng tham luyến 
Dưỡng tuệ nên buông chớ vọng mời 
Vắng bặt so đo khi ngủ nghỉ
Lặng im tính đếm lúc nằm ngồi
Mây tan vằng vặc vầng trăng rọi
Tự tánh Di Đà * hiển hiện soi!

                                             LĐM 
                        
*“Tịnh độ là lòng trong sạch,  
Chớ còn ngờ hỏi đến Tây phương; Di Đà là tính sáng soi, Mựa phải nhọc tìm về Cực lạc” 
                                                                                                                  Trần Nhân Tông 
   (Cư trần lạc đạo phú, hội thứ ba)
                     
THIỀN TUỆ!
 
Huơ gậy rong chơi tỏa vị thiền
Mặc đời tráo trở vẫn an nhiên
Được thời neo ý xa hoan lạc
Thất thế cột tâm tránh não phiền
Thúc dạ vị tha dù quạnh quẽ
Phơi lòng vô ngã dẫu cô miên
Hạo phong thanh bạch thân như thị
Bát nhã viên dung rõ hiện tiền
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/12/2010(Xem: 14517)
Mẹ ơi ! Mẹ đã đi rồi Nhưng con không thấy lẽ loi một mình Bởi bên con vẫn bóng hình Mẹ cho sức sống bình sinh ngày nào
19/12/2010(Xem: 29454)
Nhiều thế kỷ trước, một vị vua đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam hai lần đẩy lui quân Mông Cổ xâm lăng. Một hôm, vào năm 1293, vị vua anh hùng này đã rời ngôi vua...
18/12/2010(Xem: 13932)
Linh Phong Cổ Tự (thơ)
18/12/2010(Xem: 15151)
Kim Thân Phật Tổ (thơ)
18/12/2010(Xem: 12570)
Mừng Y Vương Niệm Phật Đường (thơ)
18/12/2010(Xem: 19355)
Có một đoạn đời Hồ sen cạn nước Nắng táp cháy cây; Có một hư thời Gió chướng đen mây Sen tàn trụi lá... - Ta chung với sầu đau thiên hạ Thường dựa bên hồ Tâm sự với sen khô... Tưởng từ đây sen chết hồ khô
18/12/2010(Xem: 13598)
Ta trong điện ngọc cung vàng Nhìn theo dấu bước đạo tràng Người đi Rồng chầu voi phục uy nghi Cỏ rừng trải thảm, Thánh quỳ dâng hoa… Tay không níu chéo cà sa Tóc tơ (1) mười ngón tay ngà nâng niu Áo Đời (2) lưu dấu hương yêu Nguyền không dấy nghiệp làm xiêu Tâm Người,
18/12/2010(Xem: 13705)
Tòng đỉnh bóng trăng lên Trăng đùa giỡn bên thềm.
15/12/2010(Xem: 13251)
từ một thiên hà xa xôi tôi nguyện trở về trái đất, tha thiết với trần gian, như ngày xưa yêu cõi thiên đàng.
14/12/2010(Xem: 13049)
Bút thần xuất thế (thơ)