Vô Tận Đăng (thơ)

24/10/201406:37(Xem: 15553)
Vô Tận Đăng (thơ)

den_cay_2


VÔ TẬN ĐĂNG!


Ngự hàn lẫm liệt thuở bình Nguyên 
Vang dội đông tây tam pháp quyền 
Phi tướng buông ngôi tìm gốc đạo 
Vô tâm thấy tánh dụng nguồn thiền 
Đầu đà* bất động xa trần tục
Khổ hạnh chơn thường vượt cõi tiên
Rừng trúc sơ khai trăng bát nhã
Truyền đăng vô tận chấn non Yên.


                                       Lê Đăng Mành

*Phép tu khổ hạnh, không cực đoan, không phải để ép xác, mà để giải thoát thân tâm nhằm mục đích diệt trừ, đào thải hết phiền não.
Sách “Trần triều dật tôn Phật điển lục” chép: “Niên hiệu Hưng Long thứ 7 (1300) tháng 10, vua Trần Nhân Tông vào núi Yên Tử, chuyên cầu tu đạo theo hạnh thập nhị đầu đà, tự lấy danh hiệu là “Hương Vân Đại Đầu đà”. Thập nhị đầu đà là 12 phép tu khổ hạnh như: khất thực, chỉ dùng ba bộ áo, ăn mỗi ngày một lần, ở nơi rừng vắng, ngủ gốc cây v.v…
 
SƠ TỔ TRÚC LÂM
                                  TỰ HỌA
 
Kim thân* long thể thuở uyên nguyên
Thắng giặc lánh xa mộng bá quyền
Nhập thế tinh thần bừng cội đạo
Xuất gia cốt cách tỏa chơn thiền
Nhìn đời bất tịnh không cầu tục
Rõ pháp vô thường chẳng trụ Tiên**
Đối cảnh - như nhiên tâm bất động
Nhân Tông Sơ Tổ rạng trời Yên.

                                        LĐM
 
*khi sơ sanh thân ngài tỏa sắc vàng óng
**Tiên vẫn còn bị luân hồi trong lục đạo.


VÔ THƯỜNG
 
Ngày đi chiều cõng nắng về tây 
Vũ trụ vô thường cũng đổi thay 
Xuân hạ nõn nà tươi tốt đẹp 
Thu đông vàng võ úa hao gầy 
Bến xưa bàng bạc làn sương bủa
Mái cũ mơ màng dải khói vây
Ngoảnh lại ta người cầm ảo mộng
Chòng chành chìm nổi giữa tàn phai

                                                LĐM


TỰ TÁNH!
 
Yên tĩnh hành thâm sẽ thảnh thơi 
Bổn lai thường trụ ở đây thôi 
Nuôi tâm phải xả đừng tham luyến 
Dưỡng tuệ nên buông chớ vọng mời 
Vắng bặt so đo khi ngủ nghỉ
Lặng im tính đếm lúc nằm ngồi
Mây tan vằng vặc vầng trăng rọi
Tự tánh Di Đà * hiển hiện soi!

                                             LĐM 
                        
*“Tịnh độ là lòng trong sạch,  
Chớ còn ngờ hỏi đến Tây phương; Di Đà là tính sáng soi, Mựa phải nhọc tìm về Cực lạc” 
                                                                                                                  Trần Nhân Tông 
   (Cư trần lạc đạo phú, hội thứ ba)
                     
THIỀN TUỆ!
 
Huơ gậy rong chơi tỏa vị thiền
Mặc đời tráo trở vẫn an nhiên
Được thời neo ý xa hoan lạc
Thất thế cột tâm tránh não phiền
Thúc dạ vị tha dù quạnh quẽ
Phơi lòng vô ngã dẫu cô miên
Hạo phong thanh bạch thân như thị
Bát nhã viên dung rõ hiện tiền
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/02/2012(Xem: 17912)
Họ ngồi đó Bên nhau Đàn ông Đàn bà Không nhìn
08/02/2012(Xem: 15846)
Cõi tạm trần gian chừ viễn biệt Lời thiên thu gọi đón ta về Nhưng trước ngày đi xin gởi tặng Cho người dăm ca khúc tình quê
01/02/2012(Xem: 24333)
Một tấm lòng, một con tim hay một thông điệp mà Mặc Giang nhắn gởi: “Cho dù 10 năm, 20 năm, 30 năm. Năm mươi năm nửa kiếp còn dư, Trăm năm sau sỏi đá còn mềm...
28/01/2012(Xem: 18835)
Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi, Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ
26/01/2012(Xem: 14936)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 17959)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 24516)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13376)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14048)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14051)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.