Thơ Không Mùa

21/10/201416:52(Xem: 14345)
Thơ Không Mùa


lotus_5
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi

Mà ta còn lầm lũi ở trần gian
Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi
Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng

Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại
Tung chân thật thôn tính hết dối gian
Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận
Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân

Hãy để thơ chia với đời khốn khổ
Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
Sông đã toạc còn ném màu ảm đạm
Bởi hận cừu giành giựt giữa dù ô

Để thơ tuôn mặc đông mùa tê tái
Vần nứt tươi roi rói với tháng ngày
Dẫu chiều bủa hắt hiu nhòe mái rạ
Chẳng vọng cầu lấp liếm phía tương lai

Thơ bước thẳng không hít hà luồn cúi
Để tung hê như lủ quỷ yêu ma
Thơ thong dong dù phên bừng tơi tả
Cứ tiêu pha cho hết cuộc yên hà

Cõi thơ xưa hào quang còn rực rỡ
Như Chu Thần Hải Lượng với Bỉnh Khiêm
Vẫn vòi vọi cùng tầng trời Văn hiến
Mà cội ấy- đâu thơ đạo đảo điên

Thơ nuôi tâm như máu nuôi xương thịt
Bồng bềnh trôi nhưng vẫn náu trạm nhiên
Mùa thì thay, xin thơ luôn phục vị
Cho cảo thơm tỏa mãi nét uyên nguyên !

Lê Đăng Mành Quảng Trị

lotus_6

NHẤT MỘNG SƯƠNG

Nửa mái am thiền, nhất mộng sương,
Nửa kia, nắng sớm vọng trăm đường
Lòng mây trắng chữ, thơ càng nhẹ
Mắt lá xanh màu, khói dễ vương
Lắm lúc chim ngàn thương luyến núi
Đôi lần hạc nội dạo chơi vườn
Xa xăm dặm biếc, lời vô hạn
Bút nguyệt, nghiên trầm, mực xạ hương!

Minh Đức Triều Tâm Ảnh




BÀI HỌA:

AM MÂY TÍA!

Mây tía am vờn giữa dặm sương
Trầm xông thiền khí tỏa muôn đường
Lều bều ba độc -lòng không vướng
Vất vưởng sáu trần - tánh chẳng vương
Giữ ý gieo nhân trên dó lụa*
Nuôi tâm cấy phước giữa ao vườn
Bềnh bồng vô trụ như trăng gió
Nương đóa tường vân - bát nhã hương.

Lê Đăng Mành Kính họa

*Giấy chuyên dùng cho thư họa

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2012(Xem: 15183)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16716)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14139)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13770)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12678)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10776)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10601)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14590)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17495)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 15139)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn