Bên trời viễn phương (thơ)

15/10/201407:07(Xem: 15668)
Bên trời viễn phương (thơ)


lotus1


BÊN TRỜI VIỄN PHƯƠNG (*)



 

 

Cuộc chờ

Cuộc hẹn – hôm nay

Cuộc vui sơ ngộ

Cuộc đày đọa qua.

Mây nghiêng

Nghiêng dặm quan hà

Nửa chìm bóng mộng

Nửa pha phôi chiều.

 

Nắng vàng chạm bến cô liêu

Ta gieo tâm sự xuống lều cỏ hoa.

Bên trời nhánh khói lam xa

Ai còn níu lại bóng tà huy xưa ?

 

Ai còn nghe nỗi sớm trưa

Áo vai sờn gánh bốn mùa nước mây !

Long đong cánh hạc xuân gầy

Vẫn là hạt bụi phương đài một phen.

 

Vo tròn cuộc lữ vào tim

Cho xanh nỗi nhớ trăm miền gọi nhau.

Biết rằng: đời muôn sắc màu

Đường chia bước mộng hôm nào đó thôi !

 

Ta về

Nhặt bóng chiều trôi

Chép trang thơ tụng bên trời viễn phương

Cà Phê “Hoa Kiểng”

Trăng huyền sương

Xưa sau còn một mùa hương tự tình.

                                                             Trà Vinh, 3.5. 2014.

                                                             Mặc Phương Tử.

(*). Nhân chuyến thăm Trà Vinh,

Cùng có mặt : Kha Tiệm Ly, Vĩnh Thuyên,

Hồng Băng, Nguyễn Thị Mây và Lãng Thanh.

 



lotus4


 

BÊN DÒNG BA LAI NĂM CŨ.

 

Ta trú nắng

Bên dòng Ba Lai năm cũ

Ly nước dừa

Nghe thấm vị quê hương.

Ngồi tính nhẩm

Bốn mươi năm tròn đủ

Tiễn người

Mấy lần áo rũ phong sương.

 

Bạc phếch vai đời

Bao mùa trăng viễn mộng

Muôn ngả đường mây

Ai theo dấu tìm chim ?

Thời gian vụt bóng qua thềm

Ta người thoáng đã lên miền lục xuân.

 

Ta vẫn biết

Dòng sông tháng ngày chuyên chở

Nỗi vui buồn

Khôn xiết chuyện đôi bờ.

Lúc trong xanh

Khi đục ngầu một thuở

Như lòng ta thai nghén một bài thơ.

 

Ai đâu xóa hết

Những nỗi đời lữ thứ

Để tìm ra một định nghĩa vô thường.

Ngồi trú nắng

Bên dòng Ba Lai năm cũ

Mây viễn phương

Mà ta cũng viễn phương !

Đi cho tận mặt quê hương

Đi cho nát cuộc miên trường tử sinh.

                                                         Bến Tre, 3.5.2014.

                                                         Mặc Phương Tử.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/01/2017(Xem: 10505)
Đức hạnh lớn dù tuổi đời còn nhỏ Nhưng vẫn là bậc đại trí trượng phu Tâm nguyện hành pháp thiện phá ngục tù Khắp tứ chúng thường quy y kính ngưỡng .
22/01/2017(Xem: 14483)
Vùng kia có một ông tăng Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê Tiền công tính đắt khỏi chê Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông Mọi người vì thế đồng lòng Đặt ông danh hiệu khắp vùng truyền lan: "Nghệ nhân bần tiện, tham lam" Ông nghe nhưng chẳng để tâm muộn phiền.
20/01/2017(Xem: 13098)
Mai nở đào tàn chuyện thế gian Người tu tự tại cảnh thanh nhàn Vui xuân buông xả nơi phiền não Đón tết không quên chốn niết bàn Bính Thân từ giả nhiều hy vọng
20/01/2017(Xem: 13780)
Đèn tâm thắp sáng xoá vô minh Mắt tuệ mở toang chuyển vọng tình Xót kẻ bỏ "Chân", rong bắt bóng Thương người quên "Thể", ruỗi theo thanh Chân tâm trực nhận, lìa điên đảo Bản thể thường hay, bặt tử sinh Vạn nẻo đi về ngời Bát Nhã Hoa ngàn cỏ nội lắng nghe kinh...!
18/01/2017(Xem: 13589)
Lối về tĩnh thức thảnh thơi Có bông Huệ nở bên đồi trắng Hoa ...
17/01/2017(Xem: 16468)
Xuân xưa Gạch sân đỏ, xác pháo hồng- Tươi xanh hoa lá giàn bông giấy già - Tuổi thần tiên vẫn chưa xa - Hồn nhiên áo mới, nếp nhà an vui.
17/01/2017(Xem: 13360)
Một thương em tập ngồi thiền Chuyên cần tỉnh tọa dáng hiền…nữ tu Hai thương em tuổi chớm thu Bước đi tha thước ôn nhu nhẹ nhàng Ba thương em nói dịu dàng Thiết tha từ ái vững vàng niềm tin Bốn thương em nét cười xinh Nụ cười hỷ xã đốt tình si mê
17/01/2017(Xem: 13713)
Trong hơi thở vào ra luôn quán chiếu Ta vẫn mang ơn nặng của đất trời Cấp cho ta không khí ở muôn nơi Dinh dưỡng tốt bảo toàn cho cuộc sống
16/01/2017(Xem: 17541)
Sự vĩ đại chẳng là thành Vạn Lý Cũng chẳng là được thành tiếng đại gia Khi tâm ta còn chưa rõ nhận ra Viên ngọc báu luôn nằm trong túi áo . Bao kiếp qua ta chạy đôn chạy đáo Chỉ thả mồi bắt bóng dưới ánh trăng Chẳng phút giây hạnh phúc thấm sâu vào Khi vỡ mộng thì mái đầu đã bạc .
15/01/2017(Xem: 13450)
Từ vô tận ta tìm về tĩnh thức Bao thăng trầm còn nỗi nhớ niềm thương Trong vô niệm ta loay hoay tìm kiếm Còn gì không hay một nỗi tàn phai.