Bên trời viễn phương (thơ)

15/10/201407:07(Xem: 16405)
Bên trời viễn phương (thơ)


lotus1


BÊN TRỜI VIỄN PHƯƠNG (*)



 

 

Cuộc chờ

Cuộc hẹn – hôm nay

Cuộc vui sơ ngộ

Cuộc đày đọa qua.

Mây nghiêng

Nghiêng dặm quan hà

Nửa chìm bóng mộng

Nửa pha phôi chiều.

 

Nắng vàng chạm bến cô liêu

Ta gieo tâm sự xuống lều cỏ hoa.

Bên trời nhánh khói lam xa

Ai còn níu lại bóng tà huy xưa ?

 

Ai còn nghe nỗi sớm trưa

Áo vai sờn gánh bốn mùa nước mây !

Long đong cánh hạc xuân gầy

Vẫn là hạt bụi phương đài một phen.

 

Vo tròn cuộc lữ vào tim

Cho xanh nỗi nhớ trăm miền gọi nhau.

Biết rằng: đời muôn sắc màu

Đường chia bước mộng hôm nào đó thôi !

 

Ta về

Nhặt bóng chiều trôi

Chép trang thơ tụng bên trời viễn phương

Cà Phê “Hoa Kiểng”

Trăng huyền sương

Xưa sau còn một mùa hương tự tình.

                                                             Trà Vinh, 3.5. 2014.

                                                             Mặc Phương Tử.

(*). Nhân chuyến thăm Trà Vinh,

Cùng có mặt : Kha Tiệm Ly, Vĩnh Thuyên,

Hồng Băng, Nguyễn Thị Mây và Lãng Thanh.

 



lotus4


 

BÊN DÒNG BA LAI NĂM CŨ.

 

Ta trú nắng

Bên dòng Ba Lai năm cũ

Ly nước dừa

Nghe thấm vị quê hương.

Ngồi tính nhẩm

Bốn mươi năm tròn đủ

Tiễn người

Mấy lần áo rũ phong sương.

 

Bạc phếch vai đời

Bao mùa trăng viễn mộng

Muôn ngả đường mây

Ai theo dấu tìm chim ?

Thời gian vụt bóng qua thềm

Ta người thoáng đã lên miền lục xuân.

 

Ta vẫn biết

Dòng sông tháng ngày chuyên chở

Nỗi vui buồn

Khôn xiết chuyện đôi bờ.

Lúc trong xanh

Khi đục ngầu một thuở

Như lòng ta thai nghén một bài thơ.

 

Ai đâu xóa hết

Những nỗi đời lữ thứ

Để tìm ra một định nghĩa vô thường.

Ngồi trú nắng

Bên dòng Ba Lai năm cũ

Mây viễn phương

Mà ta cũng viễn phương !

Đi cho tận mặt quê hương

Đi cho nát cuộc miên trường tử sinh.

                                                         Bến Tre, 3.5.2014.

                                                         Mặc Phương Tử.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/01/2019(Xem: 13594)
Năm Hợi, kể truyện cổ Phật giáo HÒA THƯỢNG HEO Ngày xưa ở một ngôi chùa Trụ trì là một thiền sư lâu đời Thầy tu từ thuở thiếu thời Cùng ngày với chú heo nuôi trong chùa
06/01/2019(Xem: 11964)
NHÃN XUÂN Mắt em liếc đuổi bướm vàng Chậu mâm xôi cúc tưởng tàn lại tươi Vô thường chỉ mấp máy môi Mắt thương đời khổ nên tôi nặng tình.
05/01/2019(Xem: 16431)
Em dẫu biết Thu sang rừng thay lá Sao mãi ngồi tiếc nhớ những mùa Xuân Em vẫn biết Xuân qua trời sang Hạ.. Sao Đông về.. khóe mắt lại rưng rưng?
03/01/2019(Xem: 11391)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi Một ngày dừng trước lâu đài nhà Vua
03/01/2019(Xem: 15203)
Ngày xưa có một ông vua Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời Sinh con trai đủ trăm người Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương Kiên trì, nghị lực, hiền lương Tính tình lại rất khiêm nhường lắm thay.
24/12/2018(Xem: 18975)
Lễ Noel, Người Phật tử nên suy ngẫm, Biết bao người chúc tôi lễ Noel: “Thật ấm áp và tràn đầy hạnh phúc” Tôi cười nhạt lòng gợn buồn đôi chút Mình Thầy Tu, họ Phật tử kia mà. Sao những ngày Vía Phật Thích Ca Không thấy chúc cũng chẳng buồn biết tới
24/12/2018(Xem: 11192)
Giấu mình trong chéo áo Ta đi ngang qua đời Mộ, triêu ngày hai bữa Dặm gió ngàn đầy vơi.
24/12/2018(Xem: 11773)
Ánh sáng từ bi phút nhiệm mầu Sáng soi tâm nguyện dứt lo âu Tham sân gột rữa trong ba cõi Hạnh phúc trong ta khởi bước đầu
23/12/2018(Xem: 17713)
Xuân của đất trời, xuân cửa ai? Mà nơi non lạnh, liếp thưa cài Mù mây lững thững chơi đồi vắng Sương khói lơ thơ dạo lũng dài
22/12/2018(Xem: 15479)
Từng lời vàng ngọc quang minh Hố hầm lộ diện, gập ghềnh bày phơi Ngón tay, vầng nguyệt kia rồi Đuốc soi tự thắp vượt đời khổ đau.