Trăng trên áo (thơ)

06/10/201407:53(Xem: 19720)
Trăng trên áo (thơ)

Tranh_Phuong_Hong
Trăng trên áo
 
Đêm mơ tôi hái được trăng
Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe
Mang trăng trên áo tôi về
Ghim nơi áo trắng miền quê học trò
Chập chờn bừng mắt giữa mơ
Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
Áo dài con gái trên tay
Lo cho con kịp ngày mai đến trường
Rưng rưng nước mắt rưng rưng
Hiểu ra lòng mẹ: một vầng trăng khuya
Dạt dào, vằng vặc miền quê
Mẹ ơi, con có trăng khoe bạn mình!
 
Tâm Không Vĩnh Hữu
 
Tranh minh họa: họa sĩ Phượng Hồng.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/12/2010(Xem: 14182)
Bổn sư, bậc quý báu và tốt lành nhất, Pháp Vương của mạn đà la, Nơi nương tựa (quy y) duy nhất, trường cửu, không bao giờ vơi cạn, Với lòng đại bi của Ngài, xin hộ trì cho con: Chỉ làm việc cho cuộc đời này, Không ghi khắc trong tâm cái chết, Phí phạm việc sinh ra làm người tự do, đầy ân phước này.
20/12/2010(Xem: 14905)
Mẹ ơi ! Mẹ đã đi rồi Nhưng con không thấy lẽ loi một mình Bởi bên con vẫn bóng hình Mẹ cho sức sống bình sinh ngày nào
19/12/2010(Xem: 30046)
Nhiều thế kỷ trước, một vị vua đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam hai lần đẩy lui quân Mông Cổ xâm lăng. Một hôm, vào năm 1293, vị vua anh hùng này đã rời ngôi vua...
18/12/2010(Xem: 14562)
Linh Phong Cổ Tự (thơ)
18/12/2010(Xem: 15875)
Kim Thân Phật Tổ (thơ)
18/12/2010(Xem: 13238)
Mừng Y Vương Niệm Phật Đường (thơ)
18/12/2010(Xem: 20308)
Có một đoạn đời Hồ sen cạn nước Nắng táp cháy cây; Có một hư thời Gió chướng đen mây Sen tàn trụi lá... - Ta chung với sầu đau thiên hạ Thường dựa bên hồ Tâm sự với sen khô... Tưởng từ đây sen chết hồ khô
18/12/2010(Xem: 14359)
Ta trong điện ngọc cung vàng Nhìn theo dấu bước đạo tràng Người đi Rồng chầu voi phục uy nghi Cỏ rừng trải thảm, Thánh quỳ dâng hoa… Tay không níu chéo cà sa Tóc tơ (1) mười ngón tay ngà nâng niu Áo Đời (2) lưu dấu hương yêu Nguyền không dấy nghiệp làm xiêu Tâm Người,
18/12/2010(Xem: 14447)
Tòng đỉnh bóng trăng lên Trăng đùa giỡn bên thềm.
15/12/2010(Xem: 13913)
từ một thiên hà xa xôi tôi nguyện trở về trái đất, tha thiết với trần gian, như ngày xưa yêu cõi thiên đàng.