Sau Bức Màn Mây (thơ)

04/10/201405:49(Xem: 16114)
Sau Bức Màn Mây (thơ)
blank












blank

Tịnh Hóa Tâm Hồn


Có câu chuyện về “cuốn sách và giỏ đựng than”, nội dung như thế này:
Tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu
của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, 
đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách. 
Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:
- Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu,
nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ?
Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:
 
- Cháu ngoan, hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!
Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà. 
Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói:
 
- Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!
Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước. Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, 
nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng:
 
- Đựng nước vào cái giỏ là điều không thể. Rồi cậu bé đi lấy một chiếc xô để múc nước. 
Nhưng ông cụ ngăn lại: - Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! 
Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi! 
 
Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được,
nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ 
trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, 
cái giỏ lại trống rỗng.
 
- Ông xem này - Cậu bé hụt hơi nói – Thật là vô ích!
- Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư… – Ông cụ nói – Cháu thử nhìn cái giỏ xem!
Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu.
Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.
 
- Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, 
nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy!

Suy Niệm:
Cổ đức thường dạy “tụng Kinh giả minh Phật chi lý” là nhằm vào ý này vậy. 
Đọc, tụng Kinh, hiểu được Ý kinh, '' miệng Tụng tâm Hành'', ứng dụng Kinh vào trong đời sống 
chính là người tụng Kinh đúng nghĩa nhất.
Mỗi ngày đọc Kinh như thế là '' Gạn đục khơi trong '' cho tâm hồn*:) happy
 
Namo Buddhaya
__(())__ 
 
.. Người đi vào cõi vô cùngTrần gian mở cửa cho lòng mây bay..Chiêm bao lãng đãng tháng ngàyQuán đời rũ mộng, chiều nay ta về. (*___*)T T Tuệ
Sau Bức Màn Mây

Thả mây bay về núi đồi
Thênh thang vùng trời Vô Niệm
Còn nguyên đó dáng ai ngồi
Nhìn hoa môi cười chúm chím

Mây qua, trăng ngà hiển hiện
Sông xưa khờ khạo vớt tìm
Phút chốc quay đầu, trực diện
Đường về trong cánh đôi chim.

Ngờ đâu chìm trong ba cõi
Vì chưng một áng mây mờ
Có người vừa nghe tiếng gọi
Quay đầu, tàn một cơn mơ!

Mây bay qua hồn vạn kỷ
Buồn, vui.. rồi cũng phai tàn .
Đằng sau bức rèm mộng mị
Một người bất tử thời gian.
Thích Tánh Tuệ

blank
“Tụng Kinh giả minh Phật chi lý”
 
blank
blank
blank
Hình ảnh buổi Pháp thoại: '' Vén Bức Màn Ngôn Ngữ..'' tại Thiền Đường MÂY TỪ- 
California- Chiều Chủ Nhật Sept 28-2014 .
 
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2014(Xem: 18483)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 15804)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15167)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 20801)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 22371)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)
13/01/2014(Xem: 14839)
TÂM SỰ VỚI PHẬT -- Chẳng biết thổ lộ cùng ai Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi ! Trần gian hỗn độn lắm rồi Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông
13/01/2014(Xem: 15192)
Tử sinh, sinh tử đôi bờ Nối bằng sợi tóc hững hờ.. gió đưa! Ngàn sau cho tới ngàn xưa Khi con mắt đói dây dưa cảnh trần Để lòng lạc lối phong vân Tàn tro, ngỡ kiếp giai nhân mặn mà.
13/01/2014(Xem: 19242)
Mỗi sáng tôi thức dậy, Ra thăm khu vườn tâm, Tưới cây và nhổ cỏ, Cho khu vườn tươi xanh.
13/01/2014(Xem: 18285)
Nếu Không Còn Ngày Mai Thích Tánh Tuệ Giả dụ ngày mai.. tôi bỏ tôi Dù bao mộng ước vẫn đầy vơi.. Tôi sẽ đi trong niềm thanh thản Hay ngoảnh nhìn sau.. lệ tiếc đời ?
06/01/2014(Xem: 20014)
Một tiếng vang sáng cả bầu trời u tối Tấm lòng chung làm rạng rỡ cả nhân thiên Nửa thế kỷ qua trong thăng trầm vinh nhục Đôi lời... mà bao thế hệ được bình yên !